Chuyen.AIPlaylist
Gia Lai

Bãi Trứng

0:000:00

Có những địa danh mà chỉ cần nhắc tên, người ta đã hình dung ra cảnh vật. Bãi Trứng là một trong số đó. Không phải vì quả trứng gà hay trứng vịt, mà vì cả bãi này lót bằng những viên đá cuội tròn nhẵn, to nhỏ lớn bé, đều được sóng biển mài bóng qua bao nhiêu năm tháng. Trông từ xa, chúng giống như hàng ngàn quả trứng xếp sát nhau.

Đây là Bãi Trứng, nằm trong quần thể danh thắng Ghềnh Ráng Tiên Sa, một trong những cảnh quan ven biển nổi tiếng nhất của Quy Nhơn.

Cả nhà nhớ giúp một điều, kẻo dễ nhầm. Bãi Trứng nằm ngay ở Ghềnh Ráng, chỉ cách trung tâm Quy Nhơn chừng ba đến bốn cây số. Còn Hòn Khô lại là một hòn đảo riêng, nằm gần làng chài Nhơn Hải, cách thành phố tới mười sáu cây số, nơi người ta lặn ngắm san hô. Hai nơi này hoàn toàn khác nhau, dù đôi khi bị ghi lẫn lộn.

Ghềnh Ráng là cả một vùng địa hình đá núi ăn ra sát biển. Theo cơ sở dữ liệu du lịch quốc gia, cái tên Ghềnh Ráng xuất phát từ một thao tác nghề biển. Khi thuyền đi qua vùng nhiều ghềnh đá rạn, ngư dân phải giảm tốc, tức là "ráng", để thuyền không bị vỡ. Lâu dần cái tên Ghềnh Ráng gắn với vùng địa hình này. Khu vực được xếp hạng danh thắng quốc gia từ năm một nghìn chín trăm chín mươi mốt.

Tiên Sa là phần truyền thuyết gắn với nơi này, kể về bóng dáng một cô gái đẹp thấp thoáng giữa núi và biển. Khi nhắc đến, cả nhà nên hiểu đó là lớp câu chuyện dân gian mà người địa phương đặt vào cảnh quan, không phải một sự kiện lịch sử có thể tra cứu.

Bãi Trứng còn có một cái tên đẹp khác, là bãi tắm Hoàng Hậu. Người địa phương kể rằng Nam Phương Hoàng hậu từng chọn nơi này mỗi khi về nghỉ mát ở Quy Nhơn. Đó là một giai thoại du lịch, chưa có tài liệu triều đình nào xác nhận, nhưng nghe vẫn thấy hay. Nó giải thích vì sao cái tên ấy lại gợi lên sự sang trọng và yên bình đến vậy.

Đá cuội ở Bãi Trứng không phải cát, cũng không phải sỏi thô, mà là những viên đá hình bầu dục nhẵn bóng, viên thì bằng nắm tay, viên lớn cỡ quả trứng ngỗng. Mỗi khi sóng tràn vào rồi rút ra, cả bãi đá vang lên tiếng lạo xạo rất riêng, như biển đang thì thầm. Đứng giữa hàng ngàn viên đá tròn lẳn ấy, cả nhà sẽ thấy thời gian của biển dài đến nhường nào.

Ghềnh Ráng còn gắn với một cái tên khiến nhiều người xúc động, là nhà thơ Hàn Mặc Tử. Ông sống những ngày cuối đời ở trại phong Quy Hòa, rồi mất vào tháng mười một năm một nghìn chín trăm bốn mươi. Mộ ông nay nằm trên đồi Thi Nhân giữa quần thể Ghềnh Ráng, lặng lẽ nhìn ra biển. Đứng nơi ấy, gió biển thổi qua những trang thơ, cả nhà như nghe lại tiếng lòng của một thi sĩ tài hoa mà bạc mệnh.

Cứ thế, Bãi Trứng và Ghềnh Ráng hợp lại thành một bức tranh khó quên của Quy Nhơn. Núi đá ăn ra sát biển, bãi đá cuội tròn nhẵn óng ánh dưới nắng, và phía trên là ngọn đồi của một nhà thơ nhìn mãi ra khơi xa.

Một buổi chiều, khi mặt trời hạ thấp xuống mặt nước, cả bãi trứng đá ánh lên màu vàng cam ấm áp, sóng vẫn rì rào lăn qua từng viên đá tròn. Đó là khoảnh khắc mà ai từng đứng ở đây đều muốn quay lại, để được một lần nữa nghe biển kể chuyện bằng những viên đá nhẵn bóng theo năm tháng.

Câu chuyện gần đây