Biển Bình Minh
Ở phía nam Đà Nẵng, nơi thành phố bắt đầu nhường chỗ cho những vạt cát vắng hơn, có một bãi biển mang tên Bình Minh. Chỉ cái tên thôi đã nói lên điều gì đó. Bình minh là khoảnh khắc ngày mới bắt đầu, khoảng trời còn chưa rõ màu, mặt biển còn phẳng lặng trước khi nắng lên.
Biển Bình Minh được giới thiệu như một không gian nguyên sơ, một góc biển phía nam thành phố chưa bị chen chúc bởi hàng quán hay tiếng nhạc ầm ĩ. Ở những đô thị biển lớn, sự nguyên sơ là thứ ngày càng hiếm. Mà Biển Bình Minh vẫn giữ được điều đó.
Cả nhà thử hình dung một buổi sáng sớm ở đây. Trời chưa sáng hẳn. Mặt nước yên tĩnh theo cái cách mà những bãi biển đông đúc không bao giờ có được. Gió từ biển thổi vào, mang theo mùi mặn và cái lạnh nhẹ của sóng đêm còn đọng lại. Và rồi, ở đường chân trời, một vệt sáng bắt đầu hé lên.
Đó chính xác là khoảnh khắc mà cái tên Bình Minh hứa hẹn.
Phía nam Đà Nẵng thường ít được nhắc tới hơn so với những bãi biển nổi tiếng nằm gần trung tâm thành phố. Nhưng chính vì vậy mà Biển Bình Minh giữ được cái yên tĩnh riêng của mình. Không phải sự vắng vẻ của nơi bị bỏ quên, mà là sự thưa thớt tự nhiên của một vùng biển chưa bị khai thác đến tận cùng.
Với trẻ nhỏ, đây là loại nơi mà mọi thứ đều có thể trở thành câu hỏi. Vì sao cát ở đây màu này? Sóng nhỏ hay lớn hơn nơi khác? Và nếu mình dậy sớm đủ, mình có thể thấy mặt trời mọc lên từ biển không?
Cả nhà cũng có thể không cần trả lời hết những câu hỏi đó. Đôi khi chỉ cần ngồi xuống cùng nhau ở một bờ biển còn nguyên sơ, nhìn mặt nước đổi màu theo ánh sáng, là đủ để buổi sáng hôm đó trở thành điều gì đó đáng nhớ.
Bình minh ở biển không chờ ai. Nhưng nếu cả nhà kịp có mặt ở Biển Bình Minh vào đúng lúc, vệt sáng đầu tiên trên mặt nước sẽ là thứ không cần giải thích thêm gì nữa.