Chùa Từ Đàm
Nằm ở Phường Trường An, cách trung tâm cố đô Huế không xa, Chùa Từ Đàm mang một cái tên mà nghe thôi đã thấy ấm. "Từ Đàm" nghĩa là "mưa pháp từ bi", như mưa nhẹ rơi xuống lòng người, gột đi bụi bặm của một ngày dài.
Tổ đình này đã tồn tại hơn ba trăm năm. Người khai sơn là thiền sư Minh Hoằng Tử Dung, một bậc thầy đã chọn mảnh đất Huế để gieo hạt giống Phật pháp. Từ ngôi chùa nhỏ ban đầu ấy, Từ Đàm lớn dần theo năm tháng, gánh vác những dấu ấn lịch sử nặng nhất của Phật giáo xứ Huế.
Đây không phải ngôi chùa bình thường của một vùng đất. Từ Đàm là nơi phong trào chấn hưng Phật giáo bén rễ và lan rộng, nơi những nhà sư và cư sĩ đời trước ngồi lại bàn chuyện làm mới lại đạo pháp sau bao nhiêu năm lay lắt. Những cuộc họp ấy không ồn ào, nhưng âm vang của chúng kéo dài đến tận hôm nay.
Bước qua cổng chùa, cả nhà sẽ thấy cây bồ đề cổ thụ tỏa bóng xanh mát. Người ta gọi đó là cây bồ đề thiêng, giữ hơi thở của bao nhiêu thế hệ đã ngồi dưới gốc mà tụng kinh, mà trầm tư. Bóng cây ấy như một lớp mái vô hình che cho cả sân chùa.
Và nhìn lên, cả nhà sẽ thấy tháp Ấn Tôn bảy tầng vươn cao giữa màu xanh của cây lá. Bảy tầng tháp xây bằng gạch cũ, từng tầng mang một lớp thời gian riêng, in dấu vết của những người thợ và những mùa mưa Huế. Đứng dưới chân tháp mà ngước nhìn, cảm giác như đất trời cùng giữ chỗ này lại, không để nó trôi đi.
Cả nhà ơi, có những nơi ở Huế mà ta ghé vào không phải để xem cho hết, mà để ngồi xuống một lúc. Chùa Từ Đàm là một nơi như vậy. Hơn ba trăm năm hương khói, tiếng chuông, và những bước chân lặng lẽ đã thấm vào từng viên gạch, từng gốc cây. Ai đến đây rồi cũng mang về một mảnh yên tĩnh mà giữa Huế ồn ào, không dễ tìm thấy ở chỗ khác.