Chuyen.AIPlaylist
Phú Thọ

Hồ Đại Lải

0:000:00

Gần Hà Nội mà xa tiếng ồn. Đó có lẽ là cách ngắn gọn nhất để mô tả Hồ Đại Lải.

Từ sân bay quốc tế Nội Bài, cả nhà chỉ cần đi thêm khoảng hai mươi cây số theo hướng Quốc lộ hai A qua Xuân Hòa là đã đến khu vực ven hồ. Một hồ nước rộng hơn năm cây số vuông, bao quanh là đồi núi và rừng thông, có đảo nhỏ giữa hồ và không gian nghỉ dưỡng sinh thái. Nhưng trước khi cả nhà chỉ nghĩ đây là nơi để chụp ảnh cuối tuần, hãy để mình kể một câu chuyện khác.

Năm một nghìn chín trăm năm mươi chín, khi đất nước đang trong giai đoạn khôi phục và phát triển kinh tế sau những năm chiến tranh, người ta bắt đầu đào con hồ này. Không phải để làm du lịch. Để lấy nước tưới tiêu cho đồng ruộng. Báo cáo hiện trạng môi trường của Sở Tài nguyên và Môi trường Vĩnh Phúc ghi rõ: Hồ Đại Lải khởi công năm một nghìn chín trăm năm mươi chín, cơ bản hoàn thành năm một nghìn chín trăm sáu mươi ba, với chức năng cung cấp nước cho hơn hai nghìn héc-ta đất canh tác của các huyện Bình Xuyên, Phúc Yên, Mê Linh và Sóc Sơn. Dung tích tổng của hồ là ba mươi bốn phẩy năm triệu mét khối nước. Hồ còn có chức năng ngăn và xả lũ cho khu vực.

Nghĩa là cái mặt nước trong xanh mà cả nhà đang nhìn thấy hôm nay, từng được người ta đào lên bằng sức lao động của hàng chục năm, để giải quyết bài toán nước tưới cho hàng triệu gốc lúa. Đó là lý do tồn tại đầu tiên của hồ này. Du lịch chỉ đến sau.

Giữa hồ có một đảo nhỏ. Cổng thông tin du lịch địa phương gọi nơi này là đảo Ngọc, cũng gọi là đảo Chim vì có nhiều loài chim bay về. Báo cáo môi trường của tỉnh ghi đảo rộng ba héc-ta. Khi đứng ven hồ nhìn ra, đảo giống một vệt xanh nhỏ nổi trên mặt nước, xung quanh là mặt hồ phẳng lặng. Muốn đến đảo thì phải đi thuyền, mặt hồ đủ yên tĩnh để tiếng chèo vang xa.

Cổng thông tin du lịch Phú Thọ và Visit Vĩnh Phúc mô tả Hồ Đại Lải là điểm du lịch sinh thái, phù hợp với gia đình muốn nghỉ cuối tuần, đi thuyền, đạp vịt, cắm trại, ngắm cảnh hoặc đi xe đạp đôi ven hồ. Cổng thông tin điện tử tỉnh Vĩnh Phúc còn nêu thêm có thể thăm làng bản người Sán Dìu, nghe hát Soọng cô, thăm hang Dơi và đi dạo trong rừng thông.

Người Sán Dìu là một dân tộc thiểu số sống lâu đời ở khu vực Tam Đảo và Vĩnh Phúc cũ. Soọng cô là thể loại hát giao duyên truyền thống của người Sán Dìu, hát theo cặp đối đáp, tiếng lời nhẹ như gió thổi qua rừng thông.

Về cảnh quan, khu vực phụ cận hồ rộng khoảng ba mươi cây số vuông, phần lớn là đồi núi và rừng cây. Rừng thông xung quanh hồ tạo ra màu xanh đặc trưng, và về buổi sáng sớm khi sương chưa tan, mặt hồ và tán thông tạo ra một không gian khá yên tĩnh.

Đại Lải gần Hà Nội, cảnh quan không quá kỳ vĩ nhưng rất hài hòa. Đây là kiểu điểm đến mà người ta thường tìm về sau một tuần làm việc căng thẳng, không cần lịch trình dày đặc. Chỉ cần một mặt hồ phẳng lặng, rừng thông xanh thẫm và bầu không khí trong lành để hít thở lại từ đầu.

Buổi sáng sớm, khi sương còn đọng trên mặt nước và tiếng chim từ đảo Chim vọng ra, Đại Lải mang cái lặng lẽ của một nơi chưa bị tiếng ồn đô thị chạm tới. Mà đó lại chỉ cách trung tâm Hà Nội chưa đầy một giờ chạy xe.

Câu chuyện gần đây