Chuyen.AIPlaylist
Đà Nẵng

Cầu Trần Thị Lý

0:000:00

Cầu Trần Thị Lý bắc qua sông Hàn như một cánh buồm trắng đang căng gió. Nhìn từ bờ đông, cả nhà sẽ thấy ngay: không có cây cầu nào ở Đà Nẵng trông giống nó.

Nhưng ít ai biết rằng chỗ cây cầu hiện đại ấy đứng hôm nay từng là nơi đặt một cây cầu đường sắt thời Pháp. Thời đó, những toa tàu nặng nề chạy qua đây, nối hai bờ sông trong tiếng còi và khói. Sau nhiều thập kỷ, cây cầu cũ đã hoàn thành vai trò của nó.

Rồi Đà Nẵng quyết định không chỉ xây một cây cầu mới mà xây một biểu tượng. Cầu Trần Thị Lý được thiết kế theo hình dáng cánh buồm căng gió, cột buồm vươn thẳng lên trời, dây văng toả ra hai bên như những sợi chỉ giữ con thuyền ở lại. Đây là một ngôn ngữ kiến trúc hoàn toàn khác với thời đường sắt.

Cầu mang tên Trần Thị Lý, một nữ anh hùng người Đà Nẵng đã hy sinh trong thời chiến. Đó là cách thành phố này chọn để nhớ, không phải bằng tượng đài đứng yên mà bằng một công trình mà hàng nghìn người đi qua mỗi ngày.

Đứng trên cầu vào buổi chiều, cả nhà sẽ thấy mặt sông Hàn đổi màu từng giờ. Buổi sớm mặt nước xanh lạnh, buổi trưa lấp lánh bạc, chiều tà ửng vàng và khi đêm xuống, ánh đèn từ cầu rải dài trên sóng như ai đó đang vẽ thành phố lên nước.

Điều thú vị nhất về Cầu Trần Thị Lý là câu chuyện đổi vai của nó. Cùng một vị trí, một bờ sông, một khoảng trời. Nhưng từ chiếc cầu đường sắt cũ kỹ thời thuộc địa, nơi này đã trở thành cánh buồm hiện đại chào đón thành phố bước vào thế kỷ mới. Không phải mọi cây cầu đều mang trong mình hai lớp thời gian như vậy.

Cả nhà có thể đi bộ qua cầu, dừng lại giữa nhịp và nhìn xuống. Sông Hàn rộng và lặng. Phía trái là cầu Rồng, phía phải là Đà Nẵng đang lớn lên từng ngày. Và dưới chân cả nhà là tầng lịch sử mà mặt nhựa phẳng lỳ che đi, nơi một thời những chuyến tàu đã đi qua trong khói và tiếng còi hú.

Cánh buồm trắng vẫn căng gió. Và sông Hàn vẫn chảy, không cần ai kể tiếp.

Câu chuyện gần đây