Chuyen.AIPlaylist
Huế

Chùa Huyền Không Sơn Thượng

0:000:00

Có một nơi ở Huế mà muốn đến được, cả nhà phải đi qua rừng thông. Không phải một khu vườn nhỏ, mà là cả một vạt đồi xanh mát, tiếng gió lùa qua từng tán cây, và hương thông thoảng theo từng bước chân.

Đó là Chùa Huyền Không Sơn Thượng, ẩn mình trên vùng đồi thuộc Phường Hương Hồ của Huế. Ngôi chùa này thuộc truyền thống Nam Tông, được thiền sư Giới Đức, pháp danh Minh Đức Triều Tâm Ảnh, dựng lên từ cuối thập niên một nghìn chín trăm bảy mươi.

Nhưng câu chuyện thật ra bắt đầu trước khi có chùa. Ngày thiền sư đặt chân đến đây, vùng đồi này khô cằn và trống trải. Không bóng cây. Không tiếng chim. Chỉ có gió và đất đỏ.

Thiền sư ở lại. Và bắt đầu trồng thông.

Từng cây, từng cây một, qua nhiều năm tháng, vùng đồi dần thay màu. Cây lớn lên, rừng thông mọc ra, và trong lòng rừng ấy, một ngôi chùa nhỏ mọc lên cùng. Không phải chùa được xây trước rồi mới có cây. Mà chính tay người tu hành đã tạo ra cái nền thiên nhiên mà ngôi chùa cần để sống.

Huyền Không Sơn Thượng nổi tiếng không chỉ vì không gian thiền tĩnh lặng, mà còn vì thư pháp. Khắp nơi trong khuôn viên chùa, cả nhà sẽ bắt gặp những dòng chữ khắc trên đá, treo trên vách, hoặc viết trên giấy dó trải rộng. Thiền sư Giới Đức không chỉ là người tu hành mà còn là nhà thơ, người viết thư pháp, người yêu chữ.

Ở đây, mỗi góc đều có một bài thơ. Mỗi bài thơ là một lời mời dừng lại.

Người đến Huyền Không Sơn Thượng thường kể lại rằng bước vào cổng chùa là như bước vào một thế giới khác. Tiếng phố xá, tiếng xe, tiếng ồn của Huế dừng lại ở phía sau. Phía trước là tiếng gió thông, tiếng nước nhỏ đâu đó, và cái yên lặng dày dặn của một nơi đã sống qua nhiều thập niên bình thản.

Cả nhà có thể tưởng tượng cảnh một vị sư già ngồi dưới tán thông, ngọn bút chấm mực, nét chữ chạy trên tờ giấy mỏng, trong khi bên ngoài gió thổi và lá rơi. Không vội vã. Không ồn ào. Chỉ có sự tập trung và cái đẹp của từng khoảnh khắc.

Đó chính là điều Huyền Không Sơn Thượng giữ lại cho người ghé thăm: không phải một công trình hoành tráng, mà là một không khí. Cái không khí của một nơi được sinh ra bởi sự kiên nhẫn, được nuôi dưỡng bởi chữ nghĩa và thiên nhiên, và đang sống tiếp trong từng hàng cây thiền sư trồng năm xưa.

Khi cả nhà đứng giữa rừng thông ấy, nhìn lên những tán cây cao vút che mát cả một vùng trời, hãy nhớ rằng tất cả điều này từng là đồi trống. Và một người đã chọn ở lại, trồng cây, viết chữ, và biến sự kiên nhẫn thành một nơi chốn.

Câu chuyện gần đây