Lăng Cơ Thánh
Bên bờ sông Hương, có một ngôi lăng mang cái tên không ai quên được: Lăng Sọ. Tên chính là Lăng Cơ Thánh. Nhưng người Huế từ bao đời vẫn gọi là Lăng Sọ, bởi đằng sau cái tên ấy là một câu chuyện vừa đau, vừa đẹp, vừa khiến người ta không thể không kính trọng những người bình thường đã làm điều phi thường.
Đây là nơi an nghỉ của Nguyễn Phúc Luân, thân phụ vua Gia Long. Ông không sống đến ngày con trai lên ngôi. Nhưng câu chuyện về phần mộ của ông thì còn mãi với Huế.
Tương truyền rằng khi quân Tây Sơn vào Huế, họ đã quật ngôi mộ này lên và ném hài cốt xuống sông Hương. Một bác ngư dân đang chài lưới trên dòng nước ấy vớt được chiếc sọ. Ông không biết đó là hài cốt của ai. Ông chỉ biết đây là phần xương cốt của một con người, và như thế đã đủ để ông trân trọng. Bác ngư dân ấy đã lặng lẽ giấu chiếc sọ đi, giữ gìn suốt nhiều năm trời trong bí mật, qua bao nhiêu biến loạn.
Rồi đến ngày Nguyễn Ánh lên ngôi, trở thành vua Gia Long, bác ngư dân già ấy mới trao lại. Đó là khoảnh khắc một người không tên tuổi, không chức vị, đã bảo toàn được điều mà quyền lực và binh đao không thể bảo toàn.
Vua Gia Long cho lập Lăng Cơ Thánh ở chốn này, bên dòng sông Hương, để thân phụ được yên nghỉ. Cái tên Lăng Sọ không phải để nhắc lại nỗi đau, mà để nhớ đến lòng tốt của một người ngư dân đã chọn làm điều đúng trong lúc không ai nhìn thấy.
Cả nhà đứng trước Lăng Cơ Thánh, nhìn ra sông Hương, sẽ hiểu vì sao nơi này lặng hơn những lăng tẩm khác. Không lộng lẫy, không phô trương. Chỉ có tiếng nước và hương khói, và một câu chuyện về tấm lòng đã giữ lại phần còn lại của một triều đại.