Nghênh Lương Đình
Trên bờ sông Hương, giữa cố đô Huế, có một ngôi đình nhỏ đứng nửa trên bờ, nửa vươn ra mặt nước. Không hoành tráng, không cao vút, nhưng Nghênh Lương Đình lại giữ trong mình một ký ức rất riêng của triều Nguyễn.
Năm một nghìn tám trăm năm mươi hai, vua Tự Đức cho dựng ngôi đình này bên dòng sông Hương. Tên của nó, Nghênh Lương, có nghĩa là đón làn gió mát. Và đó chính xác là điều mà nơi này được sinh ra để làm: đón gió từ mặt sông, đón tiếng nước chảy, đón bóng mây trôi trong những buổi chiều Huế yên lành.
Ngôi đình vừa là bến vua tắm sông, vừa là chỗ nhà vua ngồi ngắm cảnh. Cả nhà hình dung xem: vua Tự Đức ngồi trên sàn đình, phía dưới là mặt sông lấp lánh, xa xa là những con thuyền lướt nhẹ. Tiếng chèo khuấy nước, tiếng gió luồn qua mái ngói, tiếng sóng vỗ nhẹ vào những cọc gỗ phía dưới. Đó là không gian mà một vị vua triều Nguyễn chọn để nghỉ ngơi và hóng mát.
Điều khiến Nghênh Lương Đình đặc biệt là cái cách nó đứng giữa hai thế giới: nửa thuộc về đất liền, nửa thuộc về dòng sông. Mái ngói phủ bóng xuống mặt nước. Cột gỗ cắm thẳng vào lòng sông. Từ bên trong đình nhìn ra, tầm mắt trải thẳng qua mặt sông Hương, như thể ngôi đình này được xây ra đúng để làm một ô cửa nhìn về phía nước.
Hơn một trăm bảy mươi năm đã trôi qua kể từ ngày vua Tự Đức cho dựng đình. Huế đã trải qua nhiều đổi thay, sông Hương vẫn chảy, và Nghênh Lương Đình vẫn đứng đó, vẫn vươn ra mặt nước theo cái cách nguyên vẹn từ buổi đầu.
Nếu một ngày cả nhà đi dọc bờ sông Hương, hãy thử dừng chân ở đây vào lúc buổi chiều. Ngồi trong đình, nghe gió sông thổi qua, nhìn những con thuyền đi qua trên mặt nước, cả nhà sẽ hiểu tại sao một vị vua đã chọn đúng chỗ này để ngồi hóng mát, và tại sao nơi ấy vẫn còn khiến người ta muốn dừng lại, dù đã hơn một thế kỷ rưỡi.