Chuyen.AIPlaylist
Quảng Trị

Di tích Nhà tù Lao Bảo

0:000:00

Cả nhà đang đứng trước Di tích Nhà tù Lao Bảo, ở cuối đường Lê Thế Tiết, thuộc khu vực thị trấn Lao Bảo, huyện Hướng Hóa, tỉnh Quảng Trị. Từ thành phố Đông Hà đi về phía tây khoảng tám mươi cây số, theo tuyến Quốc lộ 9 lên đến khu vực gần cửa khẩu Lao Bảo với nước Lào. Và chỉ cách Quốc lộ 9 khoảng hai cây số, khu đất rộng mười héc ta này từng là nơi giam cầm nhiều người đã không được chọn số phận của mình.

Câu chuyện của Nhà tù Lao Bảo bắt đầu từ năm một nghìn chín trăm lẻ tám. Chính quyền thực dân Pháp khởi công xây dựng nhà tù trên khu đất biệt lập này, ban đầu với mục đích giam giữ những người bị họ gọi là "Quốc Sự Phạm" từ miền Trung: người yêu nước chống Pháp trong phong trào Cần Vương, phong trào Văn Thân, và thường phạm. Vị trí Lao Bảo được chọn có lý do: xa trung tâm, gần biên giới, giữa rừng núi, điều kiện khí hậu khắc nghiệt. Người bị đày ra đây thường khó mà trốn thoát.

Lúc đầu, nhà tù chỉ có hai dãy nhà giam bằng gỗ, lợp ngói, gọi là Lao A và Lao B. Rồi phong trào cộng sản lớn dần, đặc biệt sau các sự kiện năm một nghìn chín trăm hai mươi chín và một nghìn chín trăm ba mươi. Nhà tù bắt đầu đón thêm tù chính trị là đảng viên, cán bộ bị bắt. Cuối năm một nghìn chín trăm ba mươi bốn, người Pháp xây thêm Lao C, Lao D, hầm E và khu biệt giam riêng để giam giữ nhóm tù nhân này.

Khu biệt giam có mười ba buồng. Mỗi buồng rộng chỉ khoảng một mét, cao khoảng hai mét mười bốn. Tức là không đủ để nằm duỗi thẳng người.

Đến năm một nghìn chín trăm bốn mươi lăm, nhà tù này đang giam hơn ba trăm năm mươi tù nhân chính trị bị lưu đày. Những người đó đến từ khắp miền Trung, nhiều người bị bắt chỉ vì dám tổ chức đình công, in truyền đơn, hay tham gia các chi bộ bí mật. Nguồn du lịch chính thức Quảng Trị và các nguồn tổng hợp đều mô tả Lao Bảo là một trong năm nhà tù lớn ở Đông Dương thời đó.

Chiến tranh đã làm biến dạng và phá hủy nhiều hạng mục của nhà tù. Hôm nay, khi đi qua khu di tích, cả nhà sẽ thấy không phải một nhà tù còn nguyên vẹn mà là một tập hợp dấu tích: một phần kiến trúc Lao C, Lao D, hầm E còn sót lại, nhà hỏi cung, khu biệt giam, một số lô cốt. Xen kẽ là các công trình bảo tồn mới hơn: nhà trưng bày bổ sung, nhà đón tiếp, nhà bia và cụm tượng đài.

Di tích được công nhận là di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia ngày hai mươi lăm tháng một năm một nghìn chín trăm chín mươi mốt. Bảo tàng Quảng Trị hiện là đơn vị quản lý.

Điều quan trọng khi đến đây là cách nhìn. Nhà tù Lao Bảo không nên chỉ được nhìn như một bằng chứng về tội ác, mặc dù các bức tường và buồng giam nhỏ bé kia nói lên điều đó rất rõ. Nơi này cũng phản ánh điều gì đó về những người từng bị giam ở đây: họ không gục ngã. Họ đã tổ chức học tập, duy trì liên lạc, thậm chí thành lập tổ chức bí mật ngay trong tù. Tư liệu địa phương ghi lại điều đó không phải để tuyên truyền, mà để ghi nhận một sự thật lịch sử: hoàn cảnh bất công không nhất thiết tắt được ý chí của con người.

Những bức tường còn sót lại, những buồng giam nhỏ bé im lặng giữa rừng núi Trường Sơn: đó là thứ mà cả nhà đang đứng trước. Không phải một di tích hoàn chỉnh, mà là những mảnh vỡ đủ để hình dung. Và trong sự im lặng đó, điều vẫn còn nguyên vẹn là câu hỏi mà nơi này đặt ra: những con người từng bị nhốt sau những bức tường này đã giữ được ý chí của mình bằng cách nào?

Câu chuyện gần đây