Cầu kính Rồng Mây – Đèo Ô Quy Hồ
Cả nhà thử hình dung cảm giác này.
Bạn bước ra khỏi cửa thang máy. Trước mắt không có mặt đất, không có lan can đá, không có gì cả, chỉ là một tấm kính trong suốt, và bên dưới là vực thẳm hàng trăm mét. Phía xa là dãy Hoàng Liên Sơn phủ mây. Phía sau là đèo Ô Quy Hồ uốn lượn như dải lụa trên sườn núi. Và chúng ta đang đứng ở độ cao hơn hai nghìn hai trăm mét so với mực nước biển.
Đây là Cầu kính Rồng Mây, trên đỉnh đèo Ô Quy Hồ, tỉnh Lai Châu.
Đèo Ô Quy Hồ được người Tây Bắc gọi là "Vua đèo", không phải vì cao nhất, mà vì dài nhất, hùng vĩ nhất, và đẹp nhất trong bốn đèo lớn của vùng. Con đèo này dài khoảng năm mươi cây số, nằm trên ranh giới giữa Lào Cai và Lai Châu. Trước khi khu du lịch Rồng Mây mở cửa năm hai nghìn mười chín, hầu hết khách chỉ dừng lại nhìn cảnh và tiếp tục đi. Bây giờ, trên chính đỉnh đèo đó, người ta đã xây một trong những cây cầu kính cao nhất Việt Nam.
Cả nhà mình sắp bước lên đó.
Hành trình bắt đầu không phải bằng cầu thang hay cáp treo mà bằng một chiếc thang máy rất đặc biệt. Ba mặt của thang máy đều trong suốt, nhưng điều thú vị hơn là tám mươi mét đầu tiên, thang máy chạy hoàn toàn bên trong lòng núi đá. Cả nhà sẽ thấy vách đá ở ngay sát mình, và bóng tối bên ngoài. Rồi thang máy thoát ra, và toàn bộ Tây Bắc hiện ra trước mắt.
Tổng chiều cao của thang máy là ba trăm mét. Tương đương một tòa nhà hơn một trăm tầng. Mỗi chuyến chở được ba mươi người.
Rồi đến cầu kính.
Cây cầu này vươn thẳng ra khỏi vách núi sáu mươi mét. Dưới chân là vực, phía trước là không khí và mây. Mặt cầu làm từ ba lớp kính cường lực được kẹp thêm phim chống đạn ở giữa, tổng độ dày bốn phẩy hai centimét. Toàn bộ hệ thống được thiết kế để chịu tải trọng của ba nghìn người đứng cùng một lúc. Cả nhà mình chỉ có mấy chục người, hoàn toàn yên tâm.
Cây cầu khai trương ngày mười sáu tháng mười một năm hai nghìn mười chín, sau hai năm xây dựng và đầu tư một nghìn tỷ đồng. Tập đoàn Hoàng Liên Sơn là đơn vị xây dựng và vận hành.
Cả nhà có biết điều gì đặc biệt ở đây không? Khu du lịch này không che giấu sự cố. Tháng hai năm hai nghìn hai mươi hai, người ta phát hiện một tấm kính trong hệ thống bị nứt. Thay vì im lặng, chủ đầu tư thông báo ngay và thay thế trong vòng mười ngày. Không có ai bị thương. Điều đó cho thấy hệ thống kiểm tra và bảo trì được thực hiện nghiêm túc.
Khi đứng trên cầu kính, cả nhà nhìn về phía bắc sẽ thấy thành phố Sa Pa mờ xa dưới thung lũng. Phía nam là tỉnh Lai Châu, quốc lộ bốn Đê uốn lượn như sợi chỉ giữa núi xanh. Vào những ngày trời quang, từ đây có thể nhìn thấy cả một đoạn dài của dãy Hoàng Liên Sơn.
Sau cầu kính, cả nhà mình có thể thử zipline năm trăm mét nếu thích cảm giác mạnh, hoặc đơn giản là ngồi tại nhà hàng trong khu và ngắm mây trôi qua chân mình.
Một gợi ý nhỏ: nếu cả nhà ở lại đây qua đêm, hãy dậy sớm lúc sáu đến tám giờ sáng. Đó là khi mây từ phía Lai Châu dâng lên qua đỉnh đèo, và cầu kính Rồng Mây thực sự nằm giữa biển mây. Chụp ảnh lúc đó mới đẹp nhất.
Và bây giờ, cả nhà sẵn sàng bước vào thang máy chưa?