Đỉnh Bạch Mộc Lương Tử
Năm hai nghìn mười ba, một nhóm người Việt Nam lần đầu đặt chân lên đỉnh núi cao thứ tư đất nước mình.
Không phải vì ngọn núi đó mới xuất hiện. Mà vì trước đó, không ai biết nó có thể leo được.
Ngọn núi đó là Bạch Mộc Lương Tử, hay đúng hơn, tên chính thức của nó là Ky Quan San, khắc trên cột mốc được lắp đặt năm hai nghìn mười chín trên đỉnh. Cột mốc cũ ghi sai tên, mãi đến năm đó mới được sửa lại. Ky Quan San trong tiếng Hán địa phương nghĩa là "Núi Mào Gà", vì nhìn từ xa, đỉnh núi có hình dạng nhô lên xếp chồng như mào của con gà trống. Người ta cũng gọi ngọn núi này là Bạch Mộc Nương Tử. Nhưng dù gọi tên gì, đây vẫn là một ngọn núi.
Đỉnh núi cao khoảng ba nghìn không trăm bốn mươi sáu mét so với mực nước biển. Là đỉnh cao thứ tư Việt Nam, sau Fansipan, Pu Si Lung, và Pu Ta Leng. Nó nằm chính xác trên đường ranh giới tự nhiên giữa hai tỉnh: bên trái là Lai Châu, bên phải là Lào Cai. Đứng trên đỉnh, cả nhà đứng trên ranh giới giữa hai vùng đất.
Vậy tại sao người ta nói Bạch Mộc Lương Tử là đỉnh đẹp nhất trong nhóm đỉnh cao của Việt Nam?
Câu trả lời đơn giản: vì nó chưa có cáp treo. Chưa có đường bê tông. Chưa có quán hàng trên đỉnh.
Để lên Bạch Mộc Lương Tử, cả nhà phải đi bộ. Tuyến leo xuất phát từ bản Sin Suối Hồ ở xã Sin Suối Hồ, huyện Phong Thổ, tỉnh Lai Châu, cách thành phố Lai Châu khoảng ba mươi mốt cây số. Từ bản, hành trình khoảng mười hai cây số đường núi, mất ba ngày hai đêm.
Ngày đầu, cả đoàn đi qua rừng nguyên sinh, rừng lá rộng bên dưới, rừng hỗn hợp ở lưng chừng núi, rồi lên dần đến rừng lùn trên cao. Rừng ở phía Sin Suối Hồ chưa bị khai thác nhiều, ít người leo hơn các tuyến ở Lào Cai, nên cây cối còn dày và đa dạng. Sau khoảng chín cây số, cả đoàn đến điểm cắm trại có đất rộng và nguồn nước, nghỉ đêm tại đây.
Ngày thứ hai, xuất phát từ bốn đến năm giờ sáng để kịp bình minh trên đỉnh. Ba cây số còn lại từ điểm cắm trại đến đỉnh là đoạn dốc đứng nhất, mất từ ba đến bốn tiếng. Và rồi, khi những bước chân cuối cùng đưa cả đoàn lên đỉnh, nếu thời tiết đẹp, là biển mây bốn phía.
Đứng ở độ cao khoảng ba nghìn không trăm bốn mươi sáu mét, nhìn về phía đông có thể thấy Fansipan, đỉnh cao nhất Việt Nam, ở phía xa. Hai bên là Lai Châu và Lào Cai. Phía dưới là những tầng mây trắng che khuất thung lũng và sông núi bên dưới. Cả nhà đang đứng cao hơn bất kỳ đám mây nào đang trôi bên dưới mình.
Cột mốc "Ky Quan San" khắc đơn giản trên đỉnh. Không có gì nhiều hơn. Không cần gì nhiều hơn.
Năm hai nghìn mười ba, người Việt Nam lần đầu đứng ở đây. Và từ đó đến nay, đỉnh núi vẫn im lặng như vậy, không cáp treo, không bê tông, không tiếng người ngoài tiếng gió và tiếng chân những ai dám đi đủ xa để tìm đến. Cả nhà đứng trên ranh giới của hai tỉnh, bên dưới là mây, bên xa là Fansipan, và xung quanh là cái tĩnh lặng hiếm còn sót lại trên đất nước này.