Bãi biển An Bàng
Cát trắng mịn, nước trong, sóng vỗ nhẹ. Bãi biển An Bàng hôm nay là bãi biển chính của Hội An. Nhưng có một câu hỏi nhiều người muốn biết: vì sao lại là nó, mà không phải bãi biển nổi tiếng ngày xưa? Bãi biển chính của Hội An trước đây là Cửa Đại, cách An Bàng khoảng ba cây số về phía nam. Và câu trả lời thì không vui. Cửa Đại bắt đầu sạt lở nghiêm trọng từ năm hai nghìn mười hai.
Trước năm hai nghìn mười hai, Cửa Đại có hàng chục resort năm sao ven bờ, là điểm nghỉ dưỡng cao cấp nhất Hội An. Rồi sóng biển xâm thực ngày càng mạnh, bờ biển lùi sâu hàng chục mét mỗi năm. Nhiều resort phải đóng cửa, hoặc dựng tường chắn sóng khẩn cấp. Nguyên nhân là nhiều thứ cộng lại. Các đập thủy điện thượng nguồn sông Thu Bồn cắt nguồn phù sa bồi đắp. Người ta khai thác cát, dòng chảy cuốn cát đi, rồi biến đổi khí hậu. Trong lúc đó, An Bàng vốn ít người biết đến lại lặng lẽ nổi lên thay thế, từ khoảng năm hai nghìn mười bốn đến hai nghìn mười lăm.
Thú vị là tiếng tăm của An Bàng có trước cả lúc nó thành bãi chính. Năm hai nghìn mười một, CNNGo, chuyên trang du lịch của hãng tin CNN, đã bình chọn An Bàng vào danh sách năm mươi bãi biển đẹp nhất thế giới. Đó là một trong hai bãi biển Việt Nam được vinh danh năm đó, cùng với Mỹ Khê ở Đà Nẵng. Người ta chọn nó vì cát trắng, nước trong, sóng vừa, ít thương mại hóa, vẫn giữ được vẻ tự nhiên.
An Bàng hôm nay trải dài khoảng bốn cây số, hướng ra phía đông. Cát trắng mịn, nước biển khá trong. Sóng ở đây nhẹ hơn Mỹ Khê, nên rất hợp với trẻ em và người không bơi giỏi. Bãi biển này còn nổi tiếng vì một không khí rất riêng, người ta hay gọi là An Bàng Tây trầm. Dọc bờ có nhiều quán cafe, nhà hàng, quán bar nhỏ do người nước ngoài mở, chủ yếu là người Pháp, Anh, Úc, Hà Lan. Họ đến đây sống dài ngày, mở quán, dần tạo nên một cộng đồng ngoại quốc đặc trưng. Phong cách thì phóng khoáng và nhiệt đới, đệm thổ cẩm trải dưới nắng, nhạc nhẹ vang khẽ, ánh đèn vàng dịu khi chiều xuống. Một không gian hoàn toàn khác với Mỹ Khê sôi động hay Cửa Đại resort sang trọng ngày trước.
Vì An Bàng hướng ra phía đông, nên bình minh ở đây đẹp đến nao lòng. Cả nhà thử dậy thật sớm mà xem, mặt trời mọc thẳng từ biển lên, đỏ rực rồi vàng óng cả mặt nước. Còn hoàng hôn thì không lặn xuống biển, mà ngả về phía nội thành Hội An, ngay sau lưng cả nhà. Lúc đó, ánh hồng cuối ngày phản chiếu trên cát, mềm mại và lặng lẽ, một vẻ đẹp rất khác mà không phải bãi biển nào cũng có.
Mùa đẹp nhất để tắm biển An Bàng là từ tháng năm đến tháng tám. Sóng lặng, nắng vàng, nước ấm ru cả người. Từ tháng chín đến tháng mười một lại là mùa mưa bão miền Trung, sóng lớn, biển động, một An Bàng dữ dội mà cũng rất riêng.
Có một trải nghiệm cả nhà đừng bỏ lỡ. Đường từ phố cổ Hội An xuống biển chỉ khoảng nửa giờ đạp xe, len qua những làng quê và cánh đồng xanh mướt. Gió đồng, mùi lúa, tiếng chim, một Việt Nam nông thôn đậm đà mở ra ngay trên đường ra biển. Rồi buổi tối, sau khi tắm biển và ăn bữa hải sản tươi rói bên bờ, cả nhà thong thả quay về phố cổ ngắm đèn lồng thắp lên rực rỡ.
An Bàng là vậy. Một bãi biển chậm rãi, trong lành, mang tiếng tăm quốc tế mà vẫn giữ trọn vẻ hồn nhiên của mình. Hãy hình dung cả nhà ngồi trên cát ấm, chân chạm sóng, nghe biển thở, và thấy lòng mình dịu lại giữa Hội An.