Cầu Mây Tả Van
Đặt bàn chân lên tấm ván đầu tiên, cả nhà nghe rõ tiếng dây cầu khẽ rung. Bên dưới, suối Mường Hoa chảy róc rách qua đá. Buổi sớm, sương dày phủ thấp gần như chạm tay được, lan tới tận mặt cầu. Đó là khoảnh khắc đầu tiên ở Cầu Mây.
Cầu Mây là điểm nhỏ nhưng giàu hình ảnh trên tuyến đi bộ từ Lao Chải sang Tả Van, cung đường trekking phổ biến nhất ở thung lũng Mường Hoa.
Theo Báo Lào Cai, Cầu Mây bắc qua suối Mường Hoa, thuộc xã Tả Van, thị xã Sa Pa, tỉnh Lào Cai. Đây là vùng đất của cộng đồng người Giáy, gắn với những nếp nhà sàn bên bờ suối và lớp ruộng bậc thang xếp tầng theo sườn đồi.
Tên gọi Cầu Mây gắn với một nghề rất riêng của dân làng. Báo Lào Cai cho biết ngày xưa, để qua suối, người dân đan cầu bằng dây mây lấy từ rừng, mặt cầu lát bằng những tấm ván gỗ pơmu nhỏ đặt cách nhau. Hai đầu dây chịu lực được buộc chặt vào những cây lớn hai bên bờ. Mỗi hộ trong bản góp dây theo phần ruộng của mình, hộ nhiều ruộng góp nhiều, hộ ít ruộng góp ít. Cầu là tài sản chung của cả bản.
Tên Cầu Mây ra đời từ chính nghề đan ấy, và từ những buổi sáng sương mây phủ đến tận mặt cầu. Đó là cách kể dân gian, không phải kết luận ngôn ngữ học chính thức.
Một chi tiết đã đưa Cầu Mây đi xa khỏi thung lũng. Năm hai nghìn lẻ sáu, nhiếp ảnh gia người Mỹ Skip Nall đến Sa Pa và chụp Cầu Mây trong sương sớm. Báo Lào Cai cho biết hãng nội thất IKEA của Thụy Điển đã bán bức ảnh đó đi khắp các cửa hàng trên thế giới. Từ một cây cầu nhỏ trong bản người Giáy, Cầu Mây được nhiều người ở xa biết đến.
Nhưng cầu hôm nay không còn nguyên là cầu dây mây xưa. Báo Lào Cai cho biết hiện ở khu vực này có hai cầu song song. Một cầu sắt và gỗ chắc chắn dựng cho người dân Tả Van đi lại hằng ngày, vì cầu dây mây cũ không còn đủ an toàn cho lượng người và xe ngày càng đông. Bên cạnh đó, một cầu kiểu dây mây vẫn được giữ và bảo dưỡng hằng năm cho khách tham quan.
Cây cầu cả nhà bước qua hôm nay là cầu cải tiến, không phải cầu nguyên bản từ nhiều thế hệ trước. Tên gọi vẫn giữ, nhưng cây cầu thì mới hơn xưa nhiều.
Đứng giữa cầu nhìn quanh, hai bên là nhà sàn của người Giáy ở Tả Van, ruộng bậc thang lên cao dần theo sườn núi, và xa hơn là dãy Hoàng Liên trong mây. Bản Tả Van là không gian sống thật. Người dân làm ruộng, dệt thêu, đón khách homestay và sinh hoạt như bất cứ làng quê nào. Đây là một làng đang sống, không phải sân khấu dựng cho khách.
Cầu Mây không lớn. Nhưng tên gọi của cây cầu nhỏ này còn giữ ký ức về nghề đan dây mây từng nối cả cộng đồng qua suối. Đứng giữa cầu, nghe dây cầu khẽ rung, nghe suối Mường Hoa chảy bên dưới và sương sớm vương trên vai, cả nhà như chạm được vào những buổi sáng đã đan nên cái tên ấy.