Chuyen.AIPlaylist
Thanh Hóa

Chiến khu Ngọc Trạo

0:000:00

Ngày mười chín tháng chín năm một nghìn chín trăm bốn mươi mốt. Đêm tối trong lòng Hang Treo, giữa vùng núi Thạch Thành. Hai mươi mốt người đứng thành hàng và đọc lời tuyên thệ.

Họ là những người dân bình thường. Người nông dân, người thợ rừng. Không quân phục, không vũ khí chính quy. Nhưng họ tuyên thệ chống lại chính quyền đô hộ thực dân và góp phần vào phong trào cách mạng đang âm thầm lan rộng khắp Đông Dương.

Đêm đó, Đội du kích Ngọc Trạo ra đời. Và đó là đội du kích đầu tiên của tỉnh Thanh Hóa.

Cả nhà đang đứng tại Chiến khu Ngọc Trạo, di tích lịch sử cách mạng tại xã Ngọc Trạo, huyện Thạch Thành. Theo Hội đồng nhân dân tỉnh Thanh Hóa, đây là căn cứ địa cách mạng ở phía Đông Bắc của tỉnh, được thành lập tháng bảy năm một nghìn chín trăm bốn mươi mốt. Câu chuyện bắt đầu từ bối cảnh năm một nghìn chín trăm bốn mươi và đầu năm một nghìn chín trăm bốn mươi mốt, khi phong trào cách mạng trong tỉnh đang dần lên cao.

Báo Quân đội nhân dân viết rằng đầu tháng sáu năm một nghìn chín trăm bốn mươi mốt, Tỉnh ủy Thanh Hóa chọn Ngọc Trạo để xây dựng chiến khu vì vùng miền núi này được xem là an toàn. Nơi đây cũng có vị trí kết nối các căn cứ trong tỉnh và với Xứ ủy Bắc Kỳ. Tháng bảy, chiến khu được xây dựng. Và đêm mười chín tháng chín, tại Hang Treo, hai mươi mốt người tuyên thệ thành lập đội du kích.

Chỉ sau hai tuần, quân số tăng lên tám mươi ba người. Đó là con số Báo Nhân Dân ghi lại. Một phong trào lan rộng nhanh hơn nhiều người tưởng.

Cụm di tích cả nhà đang thăm gồm nhiều hạng mục. Khu trung tâm có tượng đài và không gian tưởng niệm. Hằng năm địa phương tổ chức dâng hương báo công tại tượng đài Chiến khu du kích Ngọc Trạo. Nhà truyền thống là một trong những điểm đáng dừng lại nhất. Kiến trúc theo dạng nhà sàn Mường, chia thành ba gian trưng bày gắn với quá trình ra đời và hoạt động của đội du kích.

Trong nhà truyền thống, cả nhà có thể thấy những hiện vật không phải súng đạn hay quân kỳ hoành tráng. Đó là những trang phục Mường, giỏ tre, dao đi rừng. Những vật dụng đời thường. Bên cạnh đó là tài liệu của mật thám Pháp thu giữ được, và tờ báo tên là Tự Do. Chính những thứ nhỏ bé ấy kể lại câu chuyện thực về những người tham gia chiến khu. Họ không phải nhân vật huyền thoại, mà là những con người cụ thể sống trong điều kiện gian khổ nhưng có chung một mục tiêu.

Nằm trong cụm di tích còn có Hang Treo, nơi diễn ra lễ tuyên thệ đêm mười chín tháng chín. Hang này có hai cửa, một cửa mở ra địa phận một xã, cửa kia thuộc về xã bên cạnh. Đứng trong lòng hang tối, cả nhà có thể hình dung ngọn lửa nhỏ soi lên gương mặt những người du kích năm xưa.

Một điều đáng nói về chiến khu Ngọc Trạo là nó tồn tại không lâu theo nghĩa quân sự. Nhưng ý nghĩa của nó vượt ra ngoài thời gian vật lý. Sự ra đời của một đội du kích hai mươi mốt người trong lòng một cái hang ở vùng núi Thạch Thành vào năm một nghìn chín trăm bốn mươi mốt là một biểu tượng lớn. Đó là hình ảnh của phong trào yêu nước được tổ chức thành lực lượng có kỷ luật, được Báo Quân đội nhân dân gọi là "địa chỉ đỏ" trong giáo dục truyền thống.

Đứng giữa khu di tích hôm nay, điều đọng lại không phải là từng con số hay từng trận đánh. Mà là cảm giác rằng những người dân bình thường có thể làm nên lịch sử, khi họ có chung một mục tiêu và sẵn sàng hành động theo lương tâm.

Gió núi Thạch Thành vẫn thổi qua những gian nhà sàn và miệng Hang Treo. Đứng lặng một chút trước tượng đài, cả nhà như nghe lại hai mươi mốt lời thề vang lên trong đêm tối năm xưa, và hiểu vì sao nơi này được gọi là một địa chỉ đỏ không bao giờ phai.

Câu chuyện gần đây