Chuyen.AIPlaylist
Huế

Cồn Dã Viên

0:000:00

Giữa dòng sông Hương, có một cồn đất hình thoi nằm lặng lẽ phía tây nam Kinh thành Huế. Người xưa gọi nó là Cồn Dã Viên, nhưng trong tâm thức của triều Nguyễn, nó còn mang một tên khác đầy uy lực: Bạch Hổ.

Khi các vị vua nhà Nguyễn chọn địa thế để xây dựng Kinh thành, họ không chỉ nhìn vào đất đai hay vật liệu. Họ nhìn vào thế núi, thế sông, thế trời đất. Cồn Dã Viên nằm đúng vị trí mà thuật phong thủy gọi là yếu tố Bạch Hổ, án ngữ bên hữu kinh thành, tạo thành một bức bình phong tự nhiên giữa lòng sông Hương. Một hòn đảo nhỏ, nhưng gánh trên mình trọng trách canh giữ cả một đế đô.

Không chỉ là nơi canh giữ, Cồn Dã Viên còn được vua Tự Đức chọn làm ngự uyển vào khoảng năm một nghìn tám trăm sáu mươi tám. Giữa dòng chảy của sông Hương, ngài cho trồng hoa thơm cỏ lạ, biến mảnh đất hình thoi ấy thành một vườn thượng uyển nổi giữa mặt nước. Có thể tưởng tượng cảnh ấy: buổi sáng sớm, mặt sông còn mờ sương, hương hoa từ cồn lan theo gió, và bóng người trong triều phục đứng ngắm nước trôi.

Cả nhà biết không, sông Hương ôm lấy Cồn Dã Viên từ hai phía, khiến nơi này vừa gắn với đất liền vừa như tách ra, lơ lửng giữa trời nước. Chính sự cách biệt đó đã làm nên vẻ đẹp trầm mặc và riêng biệt của hòn đảo nhỏ này.

Ngày nay, đứng trên bờ sông Hương nhìn ra, cồn đất hình thoi ấy vẫn còn đó. Nước sông vẫn chảy vòng quanh, cây cối vẫn xanh, và dáng hình của Bạch Hổ năm xưa vẫn in lặng trên mặt nước. Như một lời nhắc rằng Huế không chỉ nằm trong những cung điện và lăng tẩm, mà còn ẩn trong từng khúc quanh của dòng sông, từng mảnh đất nhỏ mang ký ức của cả một triều đại.

Câu chuyện gần đây