Công viên 29/3
Giữa lòng quận Thanh Khê, có một khoảng xanh rộng hơn hai mươi héc ta mà người Đà Nẵng gọi thân thương là lá phổi của phố.
Công viên hai mươi chín tháng ba không phải điểm du lịch nổi tiếng như Bà Nà hay Ngũ Hành Sơn. Nhưng đó chính là điều khiến nó đặc biệt. Đây là nơi thành phố thở.
Mỗi sáng sớm, trước khi Đà Nẵng thức dậy hoàn toàn, công viên đã đầy tiếng động. Tiếng giày chạy bộ gõ nhịp trên lối đi. Tiếng trẻ con cười vang từ khu vui chơi. Tiếng nhạc thể dục buổi sáng vang lên từ một góc cây. Người cao tuổi tập dưỡng sinh dưới tán lá, những cặp đôi đi bộ vai kề vai, nhóm bạn trẻ đá cầu rôm rả.
Cả nhà biết không, điều thú vị ở một công viên đô thị lớn như thế này là nó phục vụ tất cả mọi người cùng một lúc mà không ai cảm thấy chật chội. Hơn hai mươi héc ta đủ để có góc yên tĩnh cho người muốn ngồi đọc sách, đủ để có bãi cỏ rộng cho lũ trẻ chạy nhảy, đủ để có hàng cây cao bóng mát cho những buổi trưa hè Đà Nẵng oi ả.
Tên công viên mang ngày hai mươi chín tháng ba. Đó là mốc lịch sử quan trọng của Đà Nẵng, được ghi nhớ ngay trong tên gọi của khoảng xanh này. Cái tên ấy không chỉ là chữ trên bảng hiệu mà còn là lời nhắc nhở âm thầm mỗi khi người dân đặt chân vào đây: thành phố này từng đi qua những ngày không yên, và khoảng xanh này là một phần của cuộc sống bình yên mà họ đang có.
Mùa xuân, công viên đổi sắc. Những hàng hoa nở rộ dọc lối đi, người dân nô nức ra đây chụp ảnh, vui chơi, tìm không khí Tết giữa phố xá. Trẻ em kéo nhau chạy quanh những luống hoa, người lớn ngồi trò chuyện trên ghế đá dưới bóng cây. Cái không khí ấy, ấm áp và nhẹ nhàng, khó tìm thấy ở bất kỳ trung tâm thương mại hay quán cà phê nào.
Thanh Khê là quận đông dân của Đà Nẵng. Nhịp sống ở đây nhanh, đường phố tấp nập. Công viên hai mươi chín tháng ba đứng giữa tất cả sự bận rộn ấy như một dấu phẩy lớn, nhắc mọi người rằng đôi khi chỉ cần dừng lại, nhìn lên bầu trời qua tán lá, và thở.
Nếu cả nhà có dịp ghé Đà Nẵng, hãy dành một buổi sáng sớm ở đây. Không cần kế hoạch gì cầu kỳ. Cứ đi vào, tìm một băng ghế, nhìn thành phố thức dậy quanh mình. Tiếng chim, tiếng gió qua lá, tiếng bước chân người Đà Nẵng bắt đầu một ngày mới. Đó là bức tranh sống động nhất của một thành phố biết cách giữ lại phần xanh cho chính mình.