Đền Mariamman Sài Gòn
Cả nhà đang đi bộ trên đường Trương Định, giữa Quận một náo nhiệt của Sài Gòn. Rồi cả nhà khựng lại. Trước mặt là một tòa tháp cao vút, sơn xanh, vàng, đỏ và hồng, phủ kín những hình người chạm khắc tỉ mỉ. Bà nội thấy ánh mắt ngỡ ngàng của các cháu. Bà mỉm cười, dắt tay từng đứa.
"Vào đi, các con. Đây không phải là chỗ lạ. Đây là nhà của người bạn."
Vừa bước qua cổng, một làn hương trầm ấm áp tỏa ra đón cả nhà. Đâu đó vang lên tiếng chuông trong trẻo. Ánh nắng Sài Gòn rọi lên tòa tháp nhiều tầng, làm những bức tượng thần, thần nữ, chim và thú như đang động đậy giữa muôn màu sắc. Đây là đền thờ nữ thần Mariamman, người Sài Gòn quen gọi thân thương là Chùa Bà Ấn.
Bà nội ngồi xuống bên các cháu, kể bằng giọng dịu dàng.
"Người được thờ ở đây tên là Mariamman. Người Tamil ở miền Nam Ấn Độ gọi bà là Mẹ Trời." Bà kể tiếp, trong tín ngưỡng Hindu Tamil, nữ thần Mariamman tượng trưng cho sức mạnh bảo hộ mùa màng, mang lại mưa thuận gió hòa và chữa lành bệnh tật. Với những người con xa quê, bà là chỗ dựa tâm linh, là người mẹ luôn dõi theo.
"Vậy ai đã đem bà về đây hả nội?" một cháu hỏi.
Bà gật đầu. "Câu chuyện này dài lắm, hơn một thế kỷ rồi." Theo Cục Du lịch Quốc gia Việt Nam, từ cuối thế kỷ mười chín, người Pháp đã ghi nhận cộng đồng người Tamil Nagartar có mặt tại Sài Gòn. Họ là những thương nhân, đem theo nghề nghiệp, phong tục và đức tin của mình. Giữa một thành phố xa lạ, họ dựng lên ngôi đền này để thờ phụng, và để gìn giữ bản sắc của quê hương.
Bà nội chỉ tay lên tòa tháp cao trước cửa.
"Cái tháp đó có một cái tên riêng, các con. Người ta gọi là Gopuram." Ngôi đền mang phong cách kiến trúc Dravidian của miền Nam Ấn Độ, với tháp Gopuram nhiều tầng. Trên đó là hàng trăm tượng thần, thần nữ, chim thú được chạm khắc công phu, sơn màu xanh, vàng, đỏ và hồng. Mỗi tầng là một thế giới nhỏ, càng nhìn lâu càng thấy nhiều điều mới.
Rồi bà kể đến điều khiến các cháu ngạc nhiên nhất.
"Các con biết không, lúc đầu đền này là của người Tamil. Nhưng rồi qua bao đời, người Việt mình cũng tới. Người Hoa cũng tới. Khách phương xa cũng tới." Bà ngừng một chút, mắt nhìn vào trong điện. "Vì sao ư? Vì lời cầu nguyện không cần giấy tờ thông hành. Người mẹ ở đây không hỏi quốc tịch."
Ngôi đền nằm chỉ cách chợ Bến Thành vài bước chân, và đã được người Ấn xây dựng từ hơn trăm năm trước. Theo Cục Du lịch Quốc gia Việt Nam, đền mở cửa cho tất cả mọi người. Người Việt, người Hoa, khách trong nước và quốc tế đều có thể vào đây cầu sức khỏe, cầu bình an, cầu cho gia đình hạnh phúc và công việc hanh thông.
Bà dẫn các cháu lại gần ban thờ, dạy từng đứa cách chắp tay.
"Mình vào nhà người ta thì phải lễ phép, các con nhé." Cả nhà thắp một nén hương, dâng vài đóa hoa tươi. Mỗi người thầm khấn một điều nhỏ trong lòng. Một cháu cầu cho ông bà mạnh khỏe. Một cháu cầu cho ba mẹ bình an. Khói hương quyện lên, mảnh và thơm, hòa vào tiếng chuông ngân khe khẽ.
Bà nội nhìn các cháu, lòng ấm áp. Đến nay ngôi đền vẫn là nơi thờ cúng sống động, và đã được xếp hạng Di tích kiến trúc nghệ thuật cấp Thành phố. Đây không phải là một hiện vật trong tủ kính. Đây là một chốn còn ấm hơi người, còn vang tiếng cầu nguyện mỗi ngày.
Khi cả nhà bước ra cổng, bà quay đầu nhìn lại một lần nữa. Tòa tháp Gopuram vẫn đứng đó, rực rỡ dưới trời chiều, với hàng trăm vị thần bằng đá lặng lẽ dõi theo. Những vị thần của miền đất Tamil xa xôi, đang che chở cho một gia đình không biết một chữ tiếng Phạn, cũng chẳng biết một chữ tiếng Tamil. Nhưng họ hiểu, sâu trong lòng họ hiểu, thế nào là chắp tay xin một lời chở che. Và có lẽ, người mẹ trên cao kia cũng hiểu điều đó.