Đèo Thung Khe
Cả nhà đang đi trên Quốc lộ sáu, tuyến đường nối Hà Nội với vùng Tây Bắc. Phía trước là một trong những đoạn đèo được nhiều người ghé lại chụp ảnh nhất trên hành trình lên Mai Châu hay Mộc Châu. Đó là Đèo Thung Khe, còn được gọi là Đèo Đá Trắng.
Cái tên Đèo Đá Trắng nói lên tất cả. Khi làm Quốc lộ sáu, người ta phải xẻ núi đá vôi để mở đường. Những mảng đá vôi trắng sạt xuống sườn núi, tạo nên màu trắng đặc trưng mà từ xa cả nhà đã có thể nhìn thấy. Đó là màu của đá vôi, không phải tuyết. Nhưng trông từ xa và trong sương mù, đặc biệt vào mùa đông, nó gợi cảm giác như đang nhìn vào một cung đường trên núi châu Âu. Đó là lý do người ta mê điểm này.
Đèo Thung Khe nằm giữa huyện Tân Lạc và huyện Mai Châu của tỉnh Hòa Bình, trên Quốc lộ sáu, dài khoảng hai mươi hai cây số. Một bên là vách núi đá vôi dựng đứng, một bên là vực sâu hun hút. Đây là đoạn đường cao, nên thường có sương mù vào sáng sớm và chiều muộn.
Khi trời quang, từ điểm dừng trên đèo có thể nhìn xuống cánh đồng lúa và bản làng phía dưới, đó là thung lũng Mai Châu với những thửa ruộng lúa mùa hay ngô xanh mướt trải rộng. Đây là một trong những tầm nhìn đẹp nhất trên toàn tuyến Quốc lộ sáu.
Cung đường này vừa hùng vĩ vừa không khoan nhượng. Từ năm hai nghìn không trăm mười bảy đến năm hai nghìn không trăm hai mươi, khu vực đèo Thung Khe xảy ra bảy mươi mốt vụ tai nạn giao thông, làm tám người chết và tám mươi hai người bị thương. Báo Hòa Bình từng xếp đây là điểm đen an toàn giao thông. Núi không chờ, sương không tránh, xe tải không hề nhẹ tay khi ôm cua. Vẻ đẹp của đèo là thật, nhưng sự nguy hiểm cũng thật không kém.
Điều làm cho Đèo Đá Trắng đáng dừng lại không chỉ là cảnh vật. Dọc ven đường, người dân Mường từ các bản gần đó ngồi nướng ngô, nướng thịt xiên, luộc trứng bán cho khách qua đường. Khói bếp quyện với sương núi, mùi ngô nướng thơm lên giữa không khí lạnh. Đó là những khoảnh khắc nhỏ làm cho một chuyến đi đèo trở thành ký ức.
Màu trắng của đèo Đá Trắng đẹp nhất vào buổi sáng khi ánh mặt trời chiếu xiên qua vách đá, và kỳ ảo nhất khi làn sương mỏng vẫn còn vương trên đỉnh. Núi đá vôi sáng lên như thể ai đó đổ ánh sáng vào bên trong lòng đá. Đứng trên đèo nhìn xuống thung lũng, giữa mây trắng và ruộng xanh bên dưới, cả nhà sẽ hiểu vì sao người ta cứ muốn dừng lại nơi này dù chỉ mười lăm phút.