Chuyen.AIPlaylist
Lai Châu

Đỉnh Pu Ta Leng

0:000:00

Cả nhà ơi, nếu Fansipan là nóc nhà của Đông Dương thì Pu Ta Leng là nóc nhà thứ hai của Việt Nam. Cao ba nghìn không bốn mươi chín mét. Chỉ kém Fansipan chín mươi bốn mét. Nhưng trong cộng đồng những người leo núi thực sự, Pu Ta Leng có một thứ mà Fansipan không có.

Một khu rừng chè cổ thụ trên đỉnh núi gần ba nghìn mét.

Để hiểu tại sao điều đó kỳ diệu, cả nhà hãy nghe câu chuyện về con đường lên đỉnh.

Đỉnh Pu Ta Leng nằm tại xã Tả Lèng, huyện Tam Đường, tỉnh Lai Châu. Cách thành phố Lai Châu khoảng hai mươi cây số về phía đông bắc. Tên Pu Ta Leng: trong tiếng Dao và H'Mông, Pu nghĩa là núi, Tả Lèng là tên địa danh. Tức là Núi Tả Lèng.

Để lên đỉnh, cả nhà sẽ cần ba đến sáu ngày đi bộ. Không có cáp treo. Không có thang máy. Chỉ có đôi chân và ý chí. Đây là khác biệt lớn nhất so với Fansipan: Fansipan từ năm hai nghìn mười sáu đã có cáp treo, hàng nghìn người lên mỗi ngày. Pu Ta Leng giữ nguyên cách duy nhất để chinh phục là leo bộ qua rừng nguyên sinh dày.

Ngày đầu tiên, đoàn xuất phát từ bản Tả Lèng, xuyên qua rừng nguyên sinh, dừng cắm trại ở độ cao khoảng một nghìn tám trăm đến hai nghìn hai trăm mét. Ngày thứ hai, tiếp tục leo lên. Và rồi cả nhà sẽ đến một nơi khiến mọi người dừng lại và không tin vào mắt mình.

Ở độ cao gần ba nghìn mét, giữa rừng núi mây mù, xuất hiện những cây chè.

Không phải một hai cây. Mà là bốn mươi tám phẩy bảy héc ta rừng chè cổ thụ. Hơn bốn nghìn ba trăm cây chè, cây nào cũng hàng trăm năm tuổi. Thân to, rêu bám, cành xòe rộng. Không ai trong bản biết chúng xuất hiện ở đây từ khi nào. Người già nhớ từ khi còn nhỏ đã thấy những cây to như vậy.

Không đỉnh núi nào khác ở Việt Nam có rừng chè tự nhiên trên độ cao này. Không Fansipan. Không Bạch Mộc Nương Tử. Không đỉnh nào trong tốp năm Việt Nam. Chỉ Pu Ta Leng.

Người ta gọi đây là Vàng xanh của Tả Lèng. Tỉnh Lai Châu và Ủy ban nhân dân huyện Tam Đường có chương trình bảo tồn đặc biệt cho khu rừng chè này. Khách leo núi có thể mua chè cổ thụ Tả Lèng từ người dân sau khi trở về bản, đây là thương phẩm cao cấp với hương vị đặc biệt.

Và cùng với rừng chè cổ thụ là hoa đỗ quyên. Từ tháng một đến tháng tư, hoa đỗ quyên nở rực rỡ đỏ, hồng, trắng từ sườn đến đỉnh núi. Đỗ quyên là loài hoa đặc trưng của các đỉnh núi cao Tây Bắc. Kết hợp hoa đỗ quyên đỏ rực, rừng chè cổ thụ trầm mặc và biển mây trắng bồng bềnh: đó là cảnh quan mà không đỉnh núi nào khác ở Việt Nam có đầy đủ cùng một lúc.

Ngày thứ ba, cả đoàn dậy lúc bốn giờ rưỡi sáng để đón bình minh từ đỉnh ba nghìn không bốn mươi chín mét. Bên dưới là biển mây mênh mông. Chỉ ló ra những đỉnh núi cao nhất. Nhìn về phía đông bắc, đỉnh trắng mờ trong mây là Fansipan ba nghìn một trăm bốn mươi ba mét. Bên phải là Bạch Mộc Nương Tử ba nghìn không bốn mươi lăm mét, chỉ kém đây bốn mét. Xa hơn là Ngũ Chỉ Sơn. Ba đỉnh trong tốp năm Việt Nam cùng trong một tầm nhìn.

Người leo núi nói: chỉ cần khoảnh khắc bình minh đó là xứng đáng với tất cả gian khổ ba ngày leo.

Người Dao đỏ tại xã Tả Lèng là cộng đồng bản địa gắn bó với ngọn núi này từ bao đời. Họ là porter, là hướng dẫn, là chủ rừng thực sự của Pu Ta Leng. Không có họ, không ai tìm được đường qua những vạt rừng nguyên sinh không biển chỉ dẫn đó. Hành trình ba đến sáu ngày leo bộ không dành cho tất cả mọi người, nhưng với những ai đặt chân lên đỉnh, khoảnh khắc bình minh trên biển mây đó đủ để nhớ cả đời.

Pu Ta Leng không nổi tiếng như Fansipan. Không có cáp treo, không có dịch vụ du lịch đông đúc. Nhưng chính vì vậy nơi này vẫn giữ được thứ quý giá nhất: sự nguyên sơ hoang dã của một khu rừng nơi hàng nghìn cây chè cổ thụ vẫn đứng lặng im trên đỉnh núi, không biết mình đang được bao nhiêu người ngưỡng mộ.

Câu chuyện gần đây