Hoàng Văn Thụ
Giữa núi rừng Lạng Sơn, ở làng Phạc Lạn nhỏ bé, có một cậu bé người Tày lớn lên cùng tiếng suối, tiếng chim và những điệu hát Then ngân nga trong những đêm bản làng. Cậu bé ấy tên là Hoàng Văn Thụ. Báo Lạng Sơn cho biết quê ông ở xã Nhân Lý, huyện Văn Lãng, tỉnh Lạng Sơn, một vùng đất giàu truyền thống yêu nước nơi biên cương phía Bắc.
Tuổi thơ của cậu trôi qua giữa những thửa nương trên sườn núi, những mái nhà sàn và những con đường mòn dẫn qua rừng. Cậu yêu quê hương mình, yêu tiếng nói của dân tộc Tày, yêu cả những câu chuyện mà người già kể bên bếp lửa. Nhưng thuở ấy, quê hương đang sống dưới ách đô hộ của giặc Pháp. Người dân làm lụng vất vả mà vẫn nghèo khó. Cậu bé Thụ lớn lên với một câu hỏi cứ lớn dần trong lòng. Làm sao để quê hương được tự do?
Khi trưởng thành, Hoàng Văn Thụ tìm đến con đường cách mạng. Theo Báo Nhân Dân, từ rất sớm ông đã tham gia phong trào yêu nước, rồi đi theo lý tưởng đấu tranh giành độc lập cho đất nước. Ông không còn là cậu bé chăn trâu trên núi nữa, mà trở thành một người chiến sĩ đi khắp các vùng để vận động bà con cùng nhau đứng lên.
Báo Lạng Sơn và Báo Nhân Dân cho biết ông được giao trọng trách Bí thư Xứ ủy Bắc Kỳ, một chức vụ rất quan trọng trong phong trào cách mạng ở miền Bắc. Ông âm thầm xây dựng cơ sở cách mạng ở Lạng Sơn, Cao Bằng và Thái Nguyên. Công việc của ông rất nguy hiểm, vì giặc luôn rình bắt những người yêu nước. Nhưng ông vẫn bền bỉ, kiên trì, đi từ bản này sang bản khác, gắn kết những người cùng chung một lòng yêu nước.
Rồi đến một ngày, điều mà ông và đồng đội luôn lo lắng đã xảy ra. Vào tháng tám năm một nghìn chín trăm bốn mươi ba, giặc Pháp bắt được ông ở Hà Nội. Báo Lạng Sơn và Báo Nhân Dân đều ghi lại sự kiện này.
Bị giam trong tay kẻ thù, Hoàng Văn Thụ phải trải qua những ngày tháng vô cùng khó khăn. Báo Kiểm Sát cho biết giặc tra tấn ông suốt tám ngày tám đêm liền. Chúng muốn ông nói ra tên tuổi của những người đồng đội, muốn ông phản bội bạn bè và lý tưởng của mình. Nhưng ông giữ im lặng. Suốt tám ngày tám đêm, ông không khai một lời nào.
Cả nhà thử nghĩ xem, vì sao một con người có thể chịu đựng được như vậy? Bởi vì trong lòng ông, tình bạn và lòng trung thành còn quý hơn cả bản thân mình. Nếu ông nói ra, đồng đội của ông sẽ gặp nguy hiểm. Vậy nên ông chọn cách giữ kín, để bảo vệ những người bạn đã cùng ông đi suốt chặng đường gian khó. Sự im lặng của ông chính là một lời thề. Đó là lời thề của tình đồng chí, của một trái tim không bao giờ phản bội.
Theo Báo Lạng Sơn và báo Kiểm Sát, ngày hai mươi bốn tháng năm năm một nghìn chín trăm bốn mươi bốn, Hoàng Văn Thụ đã hy sinh tại trường bắn Tương Mai, Hà Nội. Cho đến phút cuối cùng, ông vẫn hiên ngang, vẫn vững vàng, vẫn một lòng hướng về quê hương và đất nước.
Ngày nay, tên của ông được nhắc đến với tất cả lòng kính trọng. Ông được tôn vinh là một trong những người lãnh đạo tiền bối tiêu biểu của cách mạng Việt Nam. Ở nhiều thành phố, có những con đường, những ngôi trường mang tên Hoàng Văn Thụ. Mỗi lần đi qua những con đường ấy, người ta lại nhớ đến cậu bé người Tày năm xưa, người đã lớn lên cùng tiếng hát Then và lòng yêu quê hương tha thiết.
Cả nhà ạ, câu chuyện về Hoàng Văn Thụ nhắc chúng ta một điều thật đẹp. Lòng dũng cảm không phải lúc nào cũng là tiếng hô vang. Đôi khi, lòng dũng cảm là một sự im lặng kiên cường để bảo vệ những người mình thương yêu. Và từ núi rừng Lạng Sơn, tinh thần ấy vẫn còn vang vọng mãi, như một điệu Then ngân dài không bao giờ tắt.