Chuyen.AIPlaylist
Việt Nam

Lê Hồng Phong

0:000:00

Bên dòng sông Lam hiền hòa của xứ Nghệ, trong một làng quê thuộc huyện Hưng Nguyên, có một cậu bé lớn lên giữa tiếng gió đồng và những câu hò ví dặm. Cậu bé ấy tên thật là Lê Huy Doãn, sinh năm một nghìn chín trăm lẻ hai. Sau này, cả nước biết đến cậu với một cái tên khác, đó là Lê Hồng Phong.

Theo Tư liệu Văn kiện Đảng Cộng sản và Báo Nghệ An, quê ông là vùng đất Hưng Nguyên, tỉnh Nghệ An, nơi nổi tiếng hiếu học và giàu lòng yêu nước. Tuổi thơ của cậu trôi qua giữa những cánh đồng, những con đê và dòng sông Lam êm đềm. Nhưng thuở ấy, quê hương đang sống dưới ách đô hộ. Người dân làm lụng quanh năm mà vẫn nghèo khó. Trong lòng cậu bé Doãn lớn dần một câu hỏi. Làm sao để đất nước mình được tự do?

Câu hỏi ấy lớn đến mức cậu quyết định ra đi tìm câu trả lời. Cả nhà thử hình dung xem, vào thời ấy, một người trẻ tuổi rời làng quê nhỏ bên sông Lam để đi ra thế giới rộng lớn là một điều phi thường biết bao.

Theo các nguồn chính thức, chàng trai trẻ ấy vượt qua hàng nghìn kilômét, sang tận Quảng Châu của Trung Quốc để học Trường Quân sự Hoàng Phố, mà người ta còn gọi là Whampoa. Ở đó, ông học cách tổ chức, cách rèn luyện ý chí, cách đứng vững trước gian khó. Nhưng hành trình của ông chưa dừng lại. Từ Trung Quốc, ông tiếp tục đi xa hơn nữa, sang tận nước Nga Xô viết, tức là Liên Xô.

Cả nhà hãy tưởng tượng quãng đường ấy. Từ một làng quê nhỏ ở Nghệ An, băng qua biên giới, qua núi non, qua những vùng đất lạ lẫm, để đến một đất nước cách quê hương rất xa. Ở Liên Xô, Lê Hồng Phong học lý luận quân sự, thậm chí còn học cả lái máy bay, rồi học ở Trường Đại học Phương Đông tại Mátxcơva. Với ông, việc học hỏi và hy sinh cho đất nước là một điều hiển nhiên phải làm, dù phải đi xa đến đâu.

Học xong, ông không ở lại nơi yên ổn. Theo Tư liệu Văn kiện Đảng Cộng sản, cuối năm một nghìn chín trăm ba mươi mốt, ông trở về nước để khôi phục và xây dựng lại tổ chức cách mạng. Đây là công việc vô cùng nguy hiểm, bởi giặc luôn rình bắt những người yêu nước. Ông phải hoạt động bí mật, đi lại âm thầm, gắn kết những con người cùng chung một lòng.

Bằng tài năng và lòng kiên trung, Lê Hồng Phong ngày càng được tin cậy. Tư liệu Văn kiện Đảng Cộng sản và Báo Nhân Dân cho biết, vào tháng ba năm một nghìn chín trăm ba mươi lăm, ông được bầu làm Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Đông Dương. Người thanh niên rời làng quê bên sông Lam năm xưa giờ đã trở thành một trong những người lãnh đạo của cả phong trào cách mạng.

Trên con đường gian khó ấy, ông không đi một mình. Các nguồn chính thức cho biết vợ ông là Nguyễn Thị Minh Khai, cũng là một nhà cách mạng kiên cường. Hai người là bạn đời, là đồng chí, cùng nhau hướng về một ước mơ chung là ngày đất nước được độc lập, tự do.

Rồi đến một ngày, điều mà ông và đồng đội luôn lo lắng đã xảy ra. Ông bị giặc bắt và bị đày ra Côn Đảo, một hòn đảo xa xôi giữa biển khơi. Những ngày tháng nơi ấy vô cùng gian nan. Kẻ thù muốn ông từ bỏ lý tưởng của mình. Nhưng ông vẫn một lòng vững vàng, không hề lay chuyển.

Theo Tư liệu Văn kiện Đảng Cộng sản, ngày sáu tháng chín năm một nghìn chín trăm bốn mươi hai, Lê Hồng Phong đã hy sinh tại Côn Đảo. Trước phút cuối cùng, ông còn nhắn lại một lời thật xúc động, rằng hãy nói với mọi người là cho tới giây phút cuối, Lê Hồng Phong vẫn tin tưởng vào thắng lợi vẻ vang của cách mạng.

Cả nhà ạ, câu chuyện về Lê Hồng Phong nhắc chúng ta một điều thật đẹp. Một cậu bé bên dòng sông Lam đã dám đi xa hàng nghìn kilômét để học, để tìm con đường cho quê hương. Với ông, học hỏi và cống hiến cho đất nước là điều hiển nhiên phải làm.

Ngày nay, tên ông được đặt cho nhiều con đường, nhiều ngôi trường khắp đất nước. Mỗi sáng, trong những ngôi trường mang tên Lê Hồng Phong, lại có biết bao em nhỏ cắp sách đến lớp, chăm chỉ học hành. Và phải chăng, chính trong ánh mắt háo hức học hỏi của các em hôm nay, tinh thần của người thanh niên xứ Nghệ năm xưa vẫn còn sáng mãi, bền bỉ như dòng sông Lam chảy hoài không nghỉ.

Câu chuyện gần đây