Nhà lưu niệm Huỳnh Thúc Kháng
Ở Thạnh Bình có một ngôi nhà quê mà khi bước vào, cả nhà sẽ thấy câu chuyện nặng hơn nhiều so với vẻ ngoài của nó. Đây là Nhà lưu niệm Huỳnh Thúc Kháng, di tích lịch sử quốc gia về một chí sĩ mà tên tuổi gắn liền với khí chất thẳng thắn của xứ Quảng.
Huỳnh Thúc Kháng là người làm báo, người yêu nước. Hai điều đó ở thời ông không tách rời nhau. Làm báo là cách ông nói những điều ông nghĩ, và những điều ông nghĩ đều hướng về một mục tiêu: dân tộc phải được tự quyết, người dân phải được ngẩng đầu. Khí chất xứ Quảng vốn thẳng, không vòng vo, và Huỳnh Thúc Kháng đã sống đúng như vậy cho đến cuối đời.
Ngôi nhà lưu niệm ở Thạnh Bình không phải công trình hoành tráng. Nó là nhà quê, đơn giản và gần gũi. Chính cái vẻ bình dị đó khiến nơi này có sức nặng riêng. Vào một ngôi nhà lớn, người ta dễ bị choáng ngợp bởi kiến trúc. Vào một ngôi nhà như thế này, người ta dừng lại để nhìn những thứ nhỏ hơn: tấm ảnh treo trên vách, quyển sách đặt trên bàn, nét chữ trên tờ giấy đã ố vàng.
Những hiện vật, dấu tích và ký ức được giữ lại ở đây đều thuộc về một người cụ thể, một cuộc đời cụ thể. Đó là điều hiếm trong các điểm tham quan lịch sử. Thường thì lịch sử được kể theo chiều rộng, qua sự kiện và con số. Ở đây, lịch sử được kể theo chiều sâu, qua một con người.
Cả nhà đến đây với trẻ nhỏ cũng được. Không cần giải thích hết mọi thứ. Chỉ cần ngồi xuống cùng con và hỏi: cái bàn này ngày xưa người ta ngồi làm gì? Tờ báo này viết về chuyện gì? Người đàn ông trong bức ảnh đó trông như thế nào? Từ những câu hỏi nhỏ, câu chuyện lớn mở ra tự nhiên hơn bất kỳ bài giảng nào.
Thạnh Bình không phải trung tâm sầm uất. Nhưng đôi khi chính những nơi yên tĩnh lại giữ được những gì đáng giá nhất. Đứng trong sân nhà lưu niệm, nghe tiếng lá xào xạc, cả nhà sẽ hiểu vì sao một người có thể sống kiên định như Huỳnh Thúc Kháng. Cái đất xứ Quảng, cái nắng xứ Quảng, cái không khí bình thường mà đòi hỏi con người ta phải thật, không giả dối. Nơi đó hun đúc nên khí chất của ông.