Chuyen.AIPlaylist
Đồng Nai

Núi Chứa Chan

0:000:00

Tám trăm ba mươi bảy mét. Đó là chiều cao của Núi Chứa Chan, ngọn núi cao nhất của tỉnh Đồng Nai, và là một trong những điểm leo núi cuối tuần được yêu thích nhất của miền Đông Nam Bộ.

Nhưng trước khi nói về leo núi, cần nói về danh hiệu: Núi Chứa Chan là danh lam thắng cảnh quốc gia, được Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch xếp hạng theo Quyết định số một nghìn hai trăm lẻ bốn năm hai nghìn không trăm mười hai. Điều đó có nghĩa là khi cả nhà đặt chân lên núi này, đây không chỉ là một điểm đi chơi bình thường, mà là một không gian có giá trị cảnh quan, sinh thái và văn hóa được Nhà nước công nhận.

Địa hình của Núi Chứa Chan đặc biệt ở chỗ nó là một sơn khối độc lập, nổi hẳn lên giữa vùng đồng bằng xung quanh. Báo Đồng Nai mô tả núi có dáng vòng cung với ba đỉnh kề nhau, sườn nghiêng trung bình ba mươi đến ba mươi lăm độ, có nhiều đoạn vách đá dựng đứng. Từ đỉnh núi cao tám trăm ba mươi bảy mét, tầm nhìn mở ra thung lũng, ruộng, vườn và khu dân cư bên dưới. Đó là cảm giác không gian mở mà người sống ở đô thị thường ít được trải nghiệm.

Bốn dòng suối phát nguyên từ sườn núi: Gia Ui ở phía đông, Gia Miên ở phía tây, Gia Liêu ở phía nam và Gia Lào ở phía bắc. Bên trong khu vực núi, theo nguồn của Cổng thông tin Đồng Nai, có voọc chà vá chân đen, khỉ đuôi dài và nhiều cây gỗ quý. Đây là một khu rừng còn sót lại giữa vùng đông dân, nơi thiên nhiên vẫn giữ được nhịp thở riêng của mình.

Điểm hành hương chính trên núi là chùa Gia Lào, còn được Báo Đồng Nai ghi là Bửu Quang. Chùa nằm trên sườn núi và thu hút hàng chục nghìn người chiêm bái mỗi dịp Tết, riêng mùa Tết năm hai nghìn hai mươi lăm có hơn ba mươi nghìn người. Hệ thống am, miếu và chùa trên núi khiến Chứa Chan vừa là điểm cảnh quan tự nhiên vừa là điểm hành hương tâm linh quan trọng của người dân Đồng Nai.

Để lên chùa, cả nhà có hai lựa chọn.

Thứ nhất là cáp treo, đưa vào khai thác từ năm hai nghìn mười sáu. Tuyến cáp treo dài khoảng một phẩy ba cây số, có bốn mươi bốn cabin, mỗi cabin tám người. Ngồi trong cabin nhìn xuống, rừng cây và mái ngói chùa hiện ra dần dưới chân, cảm giác như đang bay lên sườn núi trong im lặng.

Thứ hai là đi bộ theo hơn một nghìn bốn trăm bậc thang dẫn lên chùa. Tốn sức hơn, nhưng cho cảm giác trải nghiệm cảnh quan trực tiếp hơn. Từng bậc đá khắc vào sườn núi là từng khoảnh khắc để thở, để nghe tiếng rừng và nhìn lại đồng bằng xa dần phía sau.

Tám trăm ba mươi bảy mét không phải là đỉnh Everest. Nhưng đứng trên đó, nhìn xuống đồng bằng Đồng Nai trải rộng bên dưới, nghe gió từ bốn phía dồn về, biết rằng bên cạnh mình là những cây gỗ quý và tiếng voọc khuất trong tán rừng, cảm giác ấy không cần thêm gì nữa. Núi đứng đó hàng triệu năm. Cả nhà lên đó một buổi sáng. Và đôi khi, chỉ một buổi sáng như vậy là đủ để nhớ mãi.

Câu chuyện gần đây