Khu bảo tồn thiên nhiên đất ngập nước Tam Giang - Cầu Hai
Ở Huế, không phải mọi kỳ quan đều nằm trong thành quách hay lăng tẩm. Có một nơi rộng lớn hơn cả, nằm dọc theo bờ biển miền Trung, lặng lẽ và mênh mang như bầu trời chiều đông: đó là hệ đầm phá Tam Giang - Cầu Hai.
Cả nhà biết không, đây là hệ đầm phá nước lợ lớn nhất Đông Nam Á. Mặt nước trải dài qua các huyện Quảng Điền, Phú Vang và Phú Lộc của tỉnh Thừa Thiên Huế, nơi sông gặp biển, nước ngọt hòa vào nước mặn, tạo ra một vùng sinh thái không giống bất cứ đâu.
Nhưng điều làm Tam Giang - Cầu Hai thực sự đặc biệt không phải là kích thước. Mà là sinh linh.
Mỗi mùa đông, khi gió bấc tràn về, hơn hai mươi nghìn con chim nước di cư từ khắp phương trời đổ về đây trú đông. Chúng bay tới từ phương xa, vượt hàng nghìn cây số, rồi hạ cánh xuống mặt đầm phẳng lặng như gương. Những đàn chim ấy nhiều đến mức che khuất cả một vạt trời. Tiếng cánh vỗ, tiếng kêu, tiếng nước xáo động, tất cả quyện vào nhau thành một bản nhạc mà không nhạc sĩ nào soạn được.
Cả nhà hãy thử tưởng tượng: đứng trên bờ đầm vào sáng sớm, sương còn đọng trên mặt nước, và đột nhiên hàng nghìn con cò, vạc, mòng biển đồng loạt cất cánh. Màu trắng bùng lên giữa màn sương xám. Đó là khoảnh khắc thiên nhiên tự trình diễn, không cần sân khấu, không cần ánh đèn.
Khu bảo tồn thiên nhiên đất ngập nước Tam Giang - Cầu Hai được lập ra để giữ gìn chính cái kỳ quan sống động ấy. Mặt nước mênh mông này là bức tranh thiên nhiên sống động, nơi hệ sinh thái đất ngập nước nuôi dưỡng vô số loài sinh vật, từ những con chim di cư phương xa cho đến muôn loài tôm cá của vùng nước lợ.
Huế không chỉ là cố đô trầm mặc. Huế còn là nơi thiên nhiên và con người cùng sống trong một nhịp điệu chung, qua từng mùa, từng con nước lên xuống.
Nếu một ngày cả nhà có dịp đứng bên đầm Tam Giang vào buổi chiều tà, nhìn những cánh chim cuối ngày lướt qua mặt nước đỏ hồng vì ráng hoàng hôn, cả nhà sẽ hiểu vì sao người Huế nói rằng: đất này không chỉ đẹp, đất này còn sống.