Chuyen.AIPlaylist
Ấn Độ

Thần Krishna

0:000:00

Buổi sáng ở làng Vrindavan, mùi bơ tươi lan ra từ những cái vại đất nung để trên bậu cửa. Và ở đâu đó, một cậu bé da xanh lam đang nhón chân, đang với tay, đang lấy đi thứ mà cậu thích nhất trên đời.

Đó là Krishna.

Theo Bhagavata Purana, bộ kinh Hindu cổ đại, cậu bé ấy là hóa thân thứ tám của thần Vishnu.

Nhưng ở Vrindavan, cậu chỉ là con của Yashoda và Nanda, hai người dân bình thường nuôi bò bên bờ sông Yamuna. Và điều mà cả làng biết về cậu bé ấy, trước bất kỳ điều gì khác, là cậu rất mê bơ.

Người ta gọi cậu là Makhan Chor, nghĩa là "Kẻ trộm bơ".

Theo huyền thoại Hindu, cậu bé Krishna thường lẻn vào các nhà hàng xóm, lấy những hũ bơ và chia cho bạn bè và đàn khỉ quanh làng.

Khi các bà mẹ bắt gặp và mách với mẹ cậu là Yashoda, cậu chỉ nhìn thẳng vào mắt bà, nụ cười lấp lánh. Không ai có thể thực sự giận cậu được lâu.

Buổi chiều, cậu ra ngồi bên sông Yamuna. Và cậu thổi sáo.

Cây sáo của Krishna, gọi là Bansuri, là một trong những hình ảnh nổi tiếng nhất trong Bhagavata Purana. Khi tiếng sáo vang lên bên bờ sông, cả làng Vrindavan dường như dừng lại.

Đàn bò ngừng gặm cỏ. Những người đang gánh nước đặt đòn gánh xuống. Các nàng gopi nghe tiếng sáo và bước ra khỏi cửa, không biết mình đang bước.

Điệu múa vòng tròn dưới trăng, gọi là Rasa Lila, cũng bắt đầu như vậy, từ một tiếng sáo bên sông.

Cả nhà hãy hình dung một cậu bé xanh lam ngồi dưới gốc cây, tiếng sáo chảy ra như nước sông, và cả một ngôi làng đi theo âm thanh ấy về phía bờ nước lung linh trong ánh trăng.

Nhưng câu chuyện đẹp nhất về Krishna ở Vrindavan là câu chuyện cậu bé nâng một ngọn núi.

Theo Bhagavata Purana, mỗi năm người dân làng Vrindavan thường cúng tế thần Indra, thần mưa và sấm sét, để cầu mưa thuận.

Một năm, cậu bé Krishna nói với cha và bà con trong làng: hãy thôi cúng tế Indra. Thay vào đó, hãy cúng tế núi Govardhan, ngọn núi che gió cho cả làng, nơi đàn bò gặm cỏ mỗi ngày.

Núi Govardhan mới là người bạn thực sự của các bạn.

Người dân làng nghe theo cậu bé xanh.

Indra nổi giận. Và ngài sai mưa.

Không phải mưa thường. Đó là mưa bảy ngày liên tiếp, mưa như thể bầu trời muốn xóa sạch ngôi làng nhỏ bé dám không cúng tế ngài. Nước dâng. Sấm sét nổ vang. Cả làng Vrindavan chạy không kịp.

Rồi cậu bé xanh lam bước ra.

Cậu đặt ngón tay út xuống dưới ngọn núi Govardhan. Và cậu nâng núi lên.

Một ngọn núi, trên ngón tay út của một cậu bé.

Bảy ngày, cậu đứng như vậy. Người dân, gia súc, cả làng chen chúc bên nhau dưới chiếc mái núi mà cậu giữ trên tay. Không ai bị ướt. Không ai bị thương.

Đến ngày thứ bảy, mưa ngừng. Và cậu bé đặt núi xuống, nhẹ nhàng như đặt một tờ lá.

Cả nhà ơi, trong tất cả những huyền thoại về Krishna, câu chuyện này được người ta kể đi kể lại nhiều nhất.

Không phải vì cậu bé đánh bại thần Indra. Mà vì cậu chọn đứng giữa cơn bão, dùng chính mình làm mái nhà, để người thân được yên.

Một đứa trẻ quyết định rằng mình có thể là nơi che chở.

Có một hình ảnh nữa về Krishna mà nhiều người Việt mình đã có dịp gặp, dù có thể không nhận ra.

Khi Krishna trưởng thành, ngài trở thành người bạn thân thiết và người đánh xe của chiến sĩ Arjuna. Và trong khoảnh khắc Arjuna phân vân trước lựa chọn lớn nhất đời, Krishna nói chuyện với ông.

Không phải ra lệnh. Chỉ nói chuyện. Về bổn phận, về hành động, về linh hồn không chết.

Cuộc trò chuyện đó được ghi lại thành Bhagavad Gita, một trong những văn bản triết học và tâm linh nổi tiếng nhất thế giới.

Tại Việt Nam, Bhagavad Gita được dịch với tên Chí Tôn Ca, bản in đầu tiên do Nhà xuất bản Quảng Hoá ấn hành năm một nghìn chín trăm bảy mươi hai.

Và bài ca đó bắt đầu bằng một người bạn, ngồi bên cạnh, nói chuyện thật thà.

Người ta tin rằng tiếng sáo của Krishna vẫn còn vang đâu đó, theo Bhagavata Purana. Không phải ở Vrindavan.

Mà ở bất cứ nơi nào có một đứa trẻ sẵn sàng nâng thứ gì đó thật nặng, chỉ để người mình yêu được đứng dưới bóng mát.

Cây sáo vẫn thổi. Bên một dòng sông nào đó, trong buổi chiều đang dần xuống.

Câu chuyện gần đây