Bãi biển Đồng Châu
Đứng ở bãi biển Đồng Châu vào sáng sớm, cả nhà sẽ thấy một điều không thường gặp ở biển miền Bắc Việt Nam: không gian ven sông chuyển thành biển một cách từ từ, không dứt khoát, như thể nước ngọt và nước mặn vẫn còn đang đàm phán với nhau ở đây.
Đó là vì Đồng Châu nằm đúng ở chỗ giao nhau giữa đồng bằng châu thổ sông Hồng và Biển Đông. Đây không chỉ là một bãi tắm. Đây là một phần của vùng ven biển Tiền Hải, thuộc khu vực Thái Bình cũ, nay thuộc tỉnh Hưng Yên sau sắp xếp hành chính năm hai nghìn hai mươi lăm. Và khi UNESCO ghi danh Khu dự trữ sinh quyển châu thổ sông Hồng năm hai nghìn lẻ bốn, vùng đất này trở thành một phần của hệ sinh thái cửa sông được quốc tế công nhận là nơi có giá trị đặc biệt.
Bãi biển trung tâm của Khu du lịch biển Đồng Châu dài khoảng năm cây số, theo Cơ sở dữ liệu ngành Du lịch quốc gia. Khu du lịch không chỉ gồm bãi biển chính mà còn bao gồm cả khu vực Cửa Lân và hai đảo ngoài khơi là Cồn Thủ và Cồn Vành. Từ bờ, trong những ngày trong lành, cả nhà có thể nhìn ra phía biển và mường tượng những vùng đất nhỏ xanh mờ đó.
Câu chuyện thú vị nhất ở đây không phải là bãi cát, mà là cách người ta sống và làm ăn ven biển này. Báo Thái Bình từng ghi nhận bãi biển Đồng Châu có những cánh đồng nuôi ngao rộng trải dài trên bãi triều. Nếu cả nhà nhìn ra bãi và thấy những hàng cọc, lưới hoặc khu vực được khoanh vùng, đó là nơi người dân địa phương đang làm nghề. Cảnh đó trông rất lạ với khách thành phố nhưng lại là hình ảnh sinh kế quen thuộc của những gia đình ven biển vùng cửa sông hàng bao đời nay.
Vùng ven biển này nằm trong không gian sinh thái đặc biệt. UNESCO mô tả Khu dự trữ sinh quyển châu thổ sông Hồng gồm đất ngập nước cửa sông, rừng ngập mặn, bãi bùn, bãi biển và thảm cỏ biển. Những hệ sinh thái đó không chỉ đẹp để ngắm mà còn có chức năng: rừng ngập mặn giữ bờ, bãi bùn là nơi kiếm ăn của chim nước, thảm cỏ biển là nơi cá nhỏ sinh sống. Tất cả gắn với nhau. Khi cả nhà bước trên vùng ven biển này, hãy nhớ rằng mỗi mét đất dưới chân đang là nhà của rất nhiều sinh vật, không phải tất cả đều nhìn thấy được.
Ngoài khơi, hai vùng đất xanh mờ ấy mang vẻ đẹp riêng. Cồn Thủ có bãi cát trắng, rừng thông và rừng phi lao reo trong gió. Cồn Vành rộng khoảng mười lăm cây số vuông, ôm trong lòng một khu bảo tồn rừng ngập mặn xanh thẫm. Đứng trên bờ Đồng Châu nhìn ra, cả nhà sẽ thấy chúng nằm đó, lặng lẽ giữa mênh mông sóng nước, như một lời mời gọi của vùng cửa sông.
Đồng Châu không phải điểm biển sầm uất. Đây là một bờ biển còn khá hoang sơ của vùng đồng bằng châu thổ sông Hồng. Cả nhà đến đây để ngắm biển, hít gió mặn, ngồi im lặng và lặng nhìn cuộc sống ven biển trôi qua trước mắt.
Hãy hình dung: trời vừa hửng sáng, gió thổi qua những hàng phi lao, xa xa người dân lội ra bãi triều thăm những luống ngao của mình. Nước ngọt và nước mặn vẫn còn đang đàm phán với nhau ngay dưới chân ta. Đồng Châu là nơi đồng bằng gặp biển, nơi con người và thiên nhiên cùng nương tựa nhau mà sống, năm này qua năm khác, như nó vẫn thế tự bao đời.