Bãi biển Mỹ Khê
Cả nhà thử hình dung điều này nhé. Một bãi cát trắng mịn dài tới mười cây số, kéo từ chân một bán đảo xanh ngắt cho đến chân một dãy núi đá. Nước biển ấm quanh năm, có chỗ ấm tới hai mươi tám độ. Và năm hai nghìn lẻ năm, một tạp chí kinh tế nổi tiếng nhất nước Mỹ là Forbes đã chọn nơi này vào danh sách sáu bãi biển quyến rũ nhất hành tinh.
Cả nhà ơi, đó chính là Bãi biển Mỹ Khê. Nơi chúng ta sắp đặt chân tới.
Đoạn bãi tắm chính của Mỹ Khê dài khoảng chín trăm mét, gồm ba khu tắm. Nhưng nếu nhìn rộng ra thì cả trục bờ biển Đà Nẵng kéo dài tới mười cây số. Phía bắc tựa lưng vào bán đảo Sơn Trà. Phía nam dẫn xuống chân Ngũ Hành Sơn. Cả nhà mình đang đứng trên một con đường lớn tên là Võ Nguyên Giáp. Từ trung tâm Đà Nẵng ra đây chỉ chừng hai cây số, đi qua một trong những cây cầu nổi tiếng là Cầu Sông Hàn, Cầu Rồng hay Cầu Trần Thị Lý.
Cát ở đây trắng và mịn đến mức đi chân trần có cảm giác êm như đi trên bột.
Năm hai nghìn lẻ năm là một bước ngoặt. Sau bài bình chọn của Forbes, Mỹ Khê được cả thế giới biết tới. Đến năm hai nghìn hai mươi tư, TripAdvisor lại tiếp tục xếp Mỹ Khê vào Top mười bãi biển đẹp nhất châu Á. Hai mươi năm, hai lần được vinh danh trên bản đồ du lịch thế giới.
Nhưng câu chuyện thú vị nhất của Mỹ Khê lại nằm ở quá khứ. Cả nhà có biết không, trong chiến tranh Việt Nam, từ năm một nghìn chín trăm sáu mươi lăm đến năm một nghìn chín trăm bảy mươi lăm, lính Mỹ đóng quân ở Đà Nẵng đã đặt cho bãi biển này một cái tên tiếng Anh là China Beach.
Đây là tên do họ đặt, không liên quan đến Trung Quốc. Có thể vì nhìn ra Biển Đông mà tiếng Anh quốc tế hay gọi là South China Sea. Lính Mỹ chọn bãi này làm điểm nghỉ Rest and Recreation, tức là nghỉ ngơi và giải trí. Họ luân phiên ra đây hai đến bốn ngày trước khi quay vào chiến trường. Và năm một nghìn chín trăm sáu mươi bảy, chính tại đây, họ thành lập một câu lạc bộ lướt sóng tên là China Beach Surf Club. Đó có lẽ là một trong những cộng đồng lướt sóng đầu tiên ở vùng này.
Cả nhà mình lưu ý nhé. Tên chính thức và duy nhất Việt Nam công nhận là Mỹ Khê. China Beach chỉ là một mảnh ký ức lịch sử thôi.
Bây giờ cả nhà nhìn ra biển. Mỹ Khê hướng đông. Vậy nên bình minh ở đây cực kỳ đẹp. Mặt trời mọc thẳng từ biển lên, ánh nắng đầu ngày làm cát ánh vàng cam, và phía xa bên trái cả nhà sẽ thấy bán đảo Sơn Trà nhô ra như một con rùa khổng lồ đang ngủ. Nếu trời trong, có thể thấy tượng Phật Quan Âm trắng cao sáu mươi bảy mét của chùa Linh Ứng đứng ngược trên nền núi xanh.
Nhưng có một điều mà nhiều khách Tây hay hiểu lầm. Hoàng hôn ở Mỹ Khê không phải lặn xuống biển đâu. Vì bãi hướng đông, nên chiều tà mặt trời lặn về phía nội thành, phía sau lưng cả nhà. Cả nhà sẽ thấy bầu trời chuyển sang vàng cam ngược trên cát. Đẹp theo kiểu khác, nhưng không phải cảnh mặt trời rơi xuống đường chân trời biển. Mình cứ biết trước thế để khỏi tiếc nhé.
Trải nghiệm ở Mỹ Khê rất đa dạng. Sáng sớm thì tắm biển và đón bình minh. Có cộng đồng lướt sóng nghiệp dư hoạt động đều, vì sóng vừa phải vào buổi chiều. Có dù lượn, mô tô nước, chèo thuyền kayak, chèo ván đứng. Có tour ra đảo Hòn Sơn Chà lặn ngắm san hô. Tối thì hải sản tươi dọc đường Võ Nguyên Giáp, đường Hồ Nghinh, đường Trần Bạch Đằng. Cả nhà có thể chọn bất kỳ kiểu nào.
Mùa đẹp nhất để tắm biển là từ tháng năm tới tháng tám. Sóng lặng, nắng vàng, nước ấm như nước trong lành. Từ tháng chín tới tháng mười một là mùa mưa bão miền Trung, biển động sóng cao. Còn từ tháng mười hai tới tháng tư, nước hơi lạnh tay.
Mặt biển Mỹ Khê trông hiền hòa, phẳng lặng, nhưng bên dưới vẫn có những dòng chảy ngầm âm thầm kéo ra xa bờ. Vẻ đẹp ấy luôn đi cùng một chút bí ẩn của đại dương, nhắc người ta yêu biển bằng cả sự ngưỡng mộ lẫn nể trọng.
Cả nhà cứ hình dung mà xem. Một sớm mai, chân trần dẫm lên thảm cát trắng mịn như bột, mặt trời đỏ ối nhô lên thẳng từ mặt biển, dát vàng cả một dải bờ dài mười cây số. Bán đảo Sơn Trà nằm xa xa như con rùa khổng lồ đang ngủ, và sóng biển ấm áp khẽ vỗ về bàn chân. Mỹ Khê vẫn nguyên vẹn ở đó, quyến rũ như cách đây hàng chục năm, chờ cả nhà mình tới.