Bãi biển Quất Lâm
Với người dân miền Bắc, Quất Lâm là tên quen. Nhiều thế hệ đã đến đây để tắm biển, ăn hải sản, nghỉ ngơi vài ngày rồi về. Đơn giản, không cầu kỳ.
Bây giờ, Quất Lâm đang thay đổi. Không phải vì bãi biển thay đổi, mà vì mọi thứ xung quanh đang được sắp xếp lại.
Từ ngày một tháng Bảy năm hai nghìn không trăm hai mươi lăm, thị trấn Quất Lâm cũ không còn là một đơn vị hành chính riêng. Cùng với xã Giao Phong và xã Giao Thịnh, vùng đất này sáp nhập thành xã Giao Ninh, thuộc tỉnh Ninh Bình. Trên bản đồ mới, nơi đây là bãi biển Quất Lâm, xã Giao Ninh, tỉnh Ninh Bình. Nhưng cả nhà cứ gọi bằng tên cũ, người địa phương vẫn hiểu ngay.
Quất Lâm là bãi biển của người bình thường. Bao đời nay, người ta đến đây chỉ để tắm biển, ăn hải sản, ngủ lại một hai đêm rồi về. Không có gì sai với điều ấy. Nhưng giờ địa phương muốn thêm vào đó nhiều hơn nữa. Họ muốn nối bãi biển với những cánh đất ngập nước, với làng nghề ven biển, với đời sống ngư dân, với món ăn và nếp văn hóa của vùng. Một bãi biển không chỉ để tắm, mà để sống cùng cả một miền quê ven biển.
Năm hai nghìn không trăm hai mươi bốn, tỉnh Nam Định cũ đã duyệt một bản quy hoạch lớn cho Khu du lịch Quất Lâm, rộng tới hai trăm năm mươi héc ta. Trong đó có khu tắm biển, khu thể thao, sân golf và những điểm vui chơi cao cấp. Đó là giấc mơ dài hạn cho cả một vùng bờ. Còn bây giờ, Quất Lâm vẫn đang ở những bước đầu, vừa làm vừa dựng.
Dịp nghỉ lễ ba mươi tháng Tư và một tháng Năm năm hai nghìn không trăm hai mươi sáu, khoảng mười nghìn lượt khách đã kéo về đây vui chơi và tắm biển. Mười nghìn người trong mấy ngày ngắn ngủi. Con số ấy cho thấy, dù đang thay đổi, Quất Lâm vẫn là cái tên mà người miền Bắc nhớ tới mỗi khi nghĩ đến biển.
Quất Lâm cũng từng oằn mình trước bão. Mùa bão năm hai nghìn không trăm hai mươi lăm, cơn bão số ba mang tên WIPHA đổ bộ, đánh sạt cả tuyến kè biển phía Tây của khu du lịch. Sóng gió biển khơi chưa bao giờ là chuyện đùa với một dải bờ cát. Người dân lại bắt tay vào dựng lại, như họ đã làm bao đời nay mỗi lần biển nổi giận rồi lại hiền hòa trở về.
Khi đứng trên bãi biển Quất Lâm, cả nhà sẽ thấy hai điều cùng một lúc. Một bãi biển thân quen, gắn với ký ức của bao thế hệ người miền Bắc. Và một vùng đất đang tự làm mới mình, đang viết tiếp chương mới của chính nó.
Buổi chiều, khi nắng dịu xuống, mặt biển Quất Lâm ánh lên màu vàng cam. Trẻ con chạy theo con sóng, người lớn ngồi bên đĩa hải sản còn nóng, tiếng cười hòa với tiếng sóng vỗ bờ. Một bãi biển bình dị, không cầu kỳ, nhưng cứ ở lại mãi trong lòng người đã từng đến.