Bãi biển Hồ Tràm – Hồ Cốc
Bãi cát mịn vàng kéo dài, sau lưng là hàng phi lao xanh ngắt, và xa hơn là cánh rừng nguyên sinh hơn mười nghìn héc ta tiếp giáp biển. Đây là cung bờ biển Hồ Tràm và Hồ Cốc. Và cũng là bãi biển nội thành của Thành phố Hồ Chí Minh, kể từ ngày mùng một tháng bảy năm hai nghìn hai mươi lăm.
Cả nhà nghe đúng không, một bãi biển nội thành Sài Gòn. Sau khi tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu sáp nhập vào Thành phố Hồ Chí Minh, vùng này trở thành xã Hồ Tràm mới, diện tích hơn chín mươi tư cây số vuông, dân số khoảng năm mươi hai nghìn người. Từ đây, người Sài Gòn không cần đi tỉnh mới có biển. Biển đã là nội thành.
Trước đó, Hồ Tràm và Hồ Cốc vốn là hai cái tên dân gian của hai đoạn bờ biển liền kề. Không có hồ nước ngọt nào ở đây cả. Đây chỉ là tên địa danh theo địa thế ven cát.
Hồ Tràm nằm ở phía nam, bãi rộng, sóng đôi khi mạnh, resort dày đặc. Nơi đây có The Grand Hồ Tràm Strip, một khu phức hợp với sân golf mười tám lỗ do nhà thiết kế người Úc Greg Norman vẽ nên, cùng casino và khách sạn năm sao. Toàn bộ xã Hồ Tràm hiện có bốn mươi mốt dự án du lịch đã được chấp thuận, trong đó mười hai dự án đã vào hoạt động trên khoảng hai trăm chín mươi lăm héc ta.
Hồ Cốc nằm ở phía bắc, cách Hồ Tràm chừng mười đến mười lăm cây số. Ở đây ít resort hơn, hàng phi lao dày hơn, sóng thường nhẹ hơn. Và điều đặc biệt, Hồ Cốc giáp ranh với một trong những khu bảo tồn thiên nhiên đặc sắc nhất miền Nam.
Đó là Khu Dự trữ Thiên nhiên Bình Châu Phước Bửu, rộng tới mười nghìn năm trăm ba mươi bảy héc ta. Khu rừng này được lập từ năm một nghìn chín trăm bảy mươi tám, ban đầu là rừng cấm quốc gia, rồi được công nhận chính thức là khu bảo tồn vào năm một nghìn chín trăm tám mươi tư. Trong rừng có bảy trăm ba mươi hai loài thực vật và hai trăm lẻ năm loài động vật có xương sống. Đây là kiểu rừng kín nửa rụng lá ẩm nhiệt đới, loại rừng đặc trưng của vùng Đông Nam Bộ, không còn nhiều nơi giữ được nguyên vẹn như thế.
Trong khu bảo tồn có nhiều loài quý nằm trong Sách đỏ Việt Nam, như cẩm lai Bà Rịa, gõ đỏ, gõ mật, giáng hương, bình linh nghệ, và dầu cát. Đây không phải rừng trồng hay công viên. Đây là rừng tự nhiên đang được bảo vệ.
Cái hiếm của cung biển này nằm chính ở chỗ đó. Ở Việt Nam, không có nhiều nơi mà đứng trên bãi cát trắng, nhìn qua đường, đã thấy ngay rừng nguyên sinh. Hồ Cốc là một trong những nơi như vậy.
Mùa lý tưởng để tắm biển là từ tháng mười một đến tháng tư. Trời mát hơn, sóng lặng hơn, mặt nước trong veo. Còn mùa mưa, từ tháng năm trở đi, gió Tây Nam thổi về, sóng nổi cao và mạnh hơn hẳn.
Ẩm thực ở cung biển này cũng là một niềm vui riêng. Ghẹ luộc chấm muối tiêu chanh, mực nướng muối ớt thơm lừng, ốc len xào dừa béo ngậy, ăn ngay bên tiếng sóng vỗ.
Điều khiến cung biển này khó quên là ba thế giới rất khác nhau nằm gọn trên cùng một tuyến đường ngắn. Bãi cát mênh mông, rừng nguyên sinh xanh thẫm, và suối khoáng nóng Bình Châu bốc hơi giữa rừng, chỉ cách đó chừng sáu cây số. Buổi chiều, sau cả ngày phơi mình với biển, được ngâm mình trong dòng nước khoáng ấm nóng giữa tán cây, cả nhà sẽ thấy mệt mỏi tan biến hết.
Hãy hình dung, một bên là tiếng sóng, một bên là rừng già thở ra hơi nước mát, và phía xa là làn khói khoáng nóng lãng đãng bốc lên. Hồ Tràm và Hồ Cốc là nơi biển, rừng và suối nóng cùng gặp nhau, ngay sát bên thành phố.