Chuyen.AIPlaylist
Đắk Lắk

Cầu treo Buôn Đôn

0:000:00

Cầu treo Buôn Đôn không chỉ là một lối đi bộ bắc qua sông. Nó là cánh cửa mở vào một không gian văn hóa, nơi nhiều lớp ký ức vẫn còn đang sống.

Khu cầu treo nằm ở Buôn Trí A, xã Krông Na, huyện Buôn Đôn, tỉnh Đắk Lắk. Theo Cục Du lịch Quốc gia Việt Nam, vùng đất này cách thành phố Buôn Ma Thuột khoảng bốn mươi hai cây số về phía tây bắc. Đường đi men theo những cánh rừng và những buôn làng Tây Nguyên, càng vào sâu càng thấy mở ra một thế giới khác.

Trước hết, cả nhà hãy nghe về cái tên. Người dân nơi đây kể rằng Bản Đôn, hay Buôn Đôn, nghĩa là làng đảo. Tên ấy gắn với những doi đất, những cù lao và các nhánh sông Sêrêpôk đan vào nhau, chia mặt đất thành từng mảnh nổi giữa dòng nước.

Hệ thống cầu treo chính là trải nghiệm khó quên nhất. Những nhịp cầu dài hơn năm trăm mét nối nhau, bắc qua mặt sông Sêrêpôk và len giữa những cây si cổ thụ. Mặt cầu lắc lư nhẹ dưới chân, dây văng rung theo từng bước. Bên dưới, dòng Sêrêpôk cuộn chảy, làm nên cảnh quan rất riêng của Buôn Đôn, gắn với câu chuyện làng đảo, những nếp nhà sàn và truyền thống lâu đời.

Tuyến cầu luồn qua một rặng si già hơn ba trăm năm tuổi. Rễ cây buông xuống như những bức rèm, thân cây ôm lấy cầu, lá xanh rợp che bóng mát. Đi giữa những thân si khổng lồ ấy, người ta như nghe được nhịp thở của một khu rừng đã đứng đây từ rất lâu trước khi có cây cầu.

Ngay gần khu cầu treo là Buôn Trí. Theo Trung tâm Văn hóa và Du lịch tỉnh Đắk Lắk, buôn có ba mươi bảy hộ với một trăm hai mươi chín nhân khẩu, là đồng bào Êđê, M'nông và Lào cùng chung sống, được chọn để phát triển du lịch cộng đồng. Đây là một không gian sống thật, với nhà sàn, nhà Lào và tiếng cồng chiêng vang lên trong những ngày hội.

Buôn Đôn còn lưu giữ câu chuyện về vua voi Khunjunop, người còn được gọi là Y Thu K'nul. Đó là một lớp ký ức quan trọng, vừa có lịch sử, vừa có truyền khẩu, mang theo niềm tự hào của cả cộng đồng. Người Buôn Đôn kể về vua voi như kể một huyền thoại của núi rừng, được truyền từ đời này sang đời khác bên bếp lửa nhà sàn.

Bây giờ đến câu chuyện quan trọng nhất của Buôn Đôn hôm nay. Đó là voi.

Trước đây, nhiều người nhớ Buôn Đôn qua hình ảnh cưỡi voi. Nhưng những năm gần đây, Đắk Lắk đã chuyển sang mô hình du lịch voi thân thiện. Trung tâm Du lịch Cầu treo Buôn Đôn đã dừng hẳn dịch vụ cưỡi voi. Thay vào đó, khách được cho voi ăn, chụp ảnh có người hướng dẫn, quan sát các nghi lễ và ngồi nghe quản tượng kể chuyện. Du khách đã đón nhận cách làm nhân văn này.

Cả tỉnh Đắk Lắk hiện còn ba mươi lăm con voi nhà, phần lớn ở huyện Lắk và Buôn Đôn. Giá trị thật của một chuyến gặp voi không nằm ở việc cưỡi lên lưng nó, mà ở chỗ được đứng gần, được hiểu và trân trọng một loài vật đã gắn bó với văn hóa Tây Nguyên qua bao thế hệ.

Hãy hình dung cả nhà đứng giữa cầu, gió sông Sêrêpôk thổi mát mặt, dưới chân là dòng nước, trên đầu là tán si trăm năm. Đâu đó vọng lại tiếng cồng chiêng và bước chân chậm rãi của một con voi già đang thong dong bên bờ. Buôn Đôn là như thế, một làng đảo giữa rừng, nơi sông, cây, voi và con người vẫn cùng nhau viết tiếp câu chuyện của mình.

Câu chuyện gần đây