Chuyen.AIPlaylist
Vĩnh Long

Cồn Phụng

0:000:00

Có những điểm đến không cần tên lớn, chỉ cần đặt chân xuống là thấy mình đã đi đúng chỗ. Cồn Phụng, giữa lòng sông Tiền, là một điểm như vậy.

Cồn Phụng nằm tại ấp Mười, xã Phú Túc, tỉnh Vĩnh Long, vùng đất trước đây thuộc Bến Tre. Cồn có diện tích hơn ba mươi ngàn mét vuông, còn được gọi là cồn Tân Vinh. Đây là một trong bốn cồn trên sông Tiền mà người dân hay nhắc đến với tên gọi Tứ Linh: Long, Lân, Quy, Phụng.

Tên Cồn Phụng gắn với một câu chuyện truyền miệng: ngày xưa, khi xây chùa Nam Quốc Phật trên cồn, người thợ nhặt được một chiếc chén cổ có hình chim phụng, và từ đó cồn mang tên này.

Nhưng điều làm Cồn Phụng đặc biệt hơn bất kỳ cái tên nào, chính là dấu ấn của Đạo Dừa và ông Nguyễn Thành Nam. Có nơi còn gọi đây là cồn Đạo Dừa, vì đây từng là thánh địa của một phong trào tôn giáo dân gian do ông Nguyễn Thành Nam khởi xướng. Điểm đặc biệt trong khu này là Sân Rồng với chín con rồng vàng, một hình ảnh rực rỡ mà ai đến đây cũng nhớ.

Khi đặt chân lên cồn, cả nhà sẽ bước vào không gian mà người miền Tây gọi là miệt vườn: đường cây xanh mát, tiếng chim ríu rít, mùi dừa và mật ong, trái cây trĩu cành theo mùa. Trải nghiệm ở đây thường là thưởng trà mật ong, ăn trái cây theo mùa, nghe đờn ca tài tử và đi xuồng ba lá trong rạch dừa nước.

Nói đến xuồng ba lá, đây là một chi tiết cần giới thiệu thật chậm. Chiếc xuồng gỗ nhỏ, mỗi lần chỉ vài người, luồn qua những tán dừa nước xanh rì trên mặt rạch, không máy không động cơ, chỉ có tiếng nước và tiếng chèo. Đó là cách người miền Tây đã di chuyển hàng trăm năm nay, và là cách tốt nhất để cảm nhận nhịp đi chậm của vùng sông nước này.

Bên cạnh cảnh quan, Cồn Phụng còn là nơi để gặp gỡ nghề truyền thống. Kẹo dừa, sản phẩm từ dừa và đồ thủ công mỹ nghệ từ dừa là những điều cả nhà sẽ gặp khi dạo quanh cồn. Người làm kẹo dừa ở đây thường làm trực tiếp tại chỗ, và cả nhà có thể xem từng công đoạn: đun nước cốt dừa, trộn sữa dừa, kéo kẹo bằng tay rồi cắt từng miếng vuông đều. Đây không phải là máy móc, đây là sức người.

Và rồi sẽ đến phần nghe đờn ca tài tử. Đây là loại hình nghệ thuật âm nhạc và ca hát gắn với đời sống người dân trên đất và sông nước miền Nam Việt Nam. Năm hai nghìn mười ba, UNESCO đã công nhận nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ là di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại. Khi ngồi trong khuôn viên nhà vườn trên Cồn Phụng, cả nhà đang nghe một loại hình nghệ thuật mà cả thế giới đã ghi nhận là di sản chung của nhân loại, không phải của riêng ai.

Điểm thú vị là đờn ca tài tử không cần sân khấu. Người chơi có thể ngồi trên chiếc ghế mây giữa vườn, cầm đàn kìm hoặc đàn tranh lên, vài giọng ca theo, và thế là cả một dòng âm nhạc dân gian Nam Bộ cứ tự nhiên chảy ra. Không cần kịch bản, không cần đèn màu, chỉ cần con người và tiếng nhạc.

Ở đây còn có những trò chơi dân gian như tát mương bắt cá, câu cá và đạp xe trên đảo. Với gia đình có trẻ em, những hoạt động này thường là phần được nhớ nhất của chuyến đi, vì không phải đứa trẻ nào cũng có dịp đứng dưới trời miền Tây, tay cầm vợt, chờ một con cá vào mương.

Sông Tiền vẫn chảy. Dừa nước vẫn rủ bóng. Và tiếng đờn ca tài tử vẫn vang lên mỗi ngày trên mảnh cồn nhỏ giữa dòng phù sa này.

Câu chuyện gần đây