Chuyen.AIPlaylist
Bắc Âu

Bức tường thành Asgard và người thợ xây bí ẩn

0:000:00

Ngay sau cuộc chiến dài giữa các vị thần và lũ khổng lồ, thành Asgard đã có những cung điện lấp lánh, nhưng lại chưa có nổi một viên đá làm tường bao. Xây một bức tường đủ cao, đủ dày để không tên khổng lồ nào phá nổi, vốn phải mất rất nhiều năm ròng rã. Vậy mà một hôm, có một người lạ bước tới, đứng trước thần Odin, cha của muôn thần, và nói rằng chỉ cần một năm, ông ta sẽ xây xong tất cả, đến từng viên đá cuối cùng. Nghe câu ấy, chẳng vị thần nào tin nổi đó là lời thật.

Người lạ nói mình không dựng nổi những cung điện lộng lẫy như các vị thần vẫn làm, nhưng xây tường thì không ai địch bằng. Odin nghĩ, nếu Asgard có tường bao vững chắc, các vị thần sẽ không còn phải ngày đêm canh gác, mà có thể yên tâm mang những điều tốt đẹp đến cho loài người. Nghĩ vậy, thần ưng thuận, thề trước Hội đồng các vị thần rằng sẽ trả công xứng đáng nếu bức tường xong đúng hẹn.

Sáng hôm sau, người lạ bắt tay vào việc, không mang theo ai giúp sức, chỉ dắt theo một con ngựa to lớn. Các vị thần nghĩ bụng, con ngựa ấy chắc chỉ kéo được đá thôi. Nhưng họ đã nhầm. Con ngựa tự mình xếp từng phiến đá vào đúng chỗ, tự trộn hồ, tự dựng tường, ngày lẫn đêm, không nghỉ. Cả nhà thử hình dung xem, mỗi sáng thức dậy, bức tường quanh Asgard lại cao thêm một chút, đá xám xếp chồng lên nhau vững chãi giữa sương lạnh. Người lạ và con ngựa của mình dựng tường nhanh hơn bất cứ đội thợ nào các vị thần từng thấy.

Khi công việc đã đi được quá nửa, Odin quay lại hỏi người lạ muốn nhận công gì. Người lạ ngừng tay, nói rằng ông muốn có mặt trời, mặt trăng, và nữ thần Freyja, người vẫn chăm sóc hoa cỏ khắp Asgard, về làm vợ mình. Odin nghe xong, giận đến tái mặt. Các vị thần bảo nhau, thiếu mặt trời và mặt trăng, cả thế gian sẽ héo tàn. Các nữ thần thì thầm, thiếu Freyja, Asgard sẽ chìm trong u ám. Chính Freyja, khi nghe tin, cũng lặng người một lúc, không nói được câu nào, rồi quay đi giấu nỗi sợ trong lòng. Các vị thần thà để bức tường dang dở còn hơn trả cái giá ấy.

Lúc đó, thần Loki lên tiếng. Loki mang nửa dòng máu khổng lồ, bởi cha chàng vốn là một khổng lồ gió, nên trong đầu chàng luôn có những mưu kế mà chẳng ai khác nghĩ ra nổi. Loki bảo, cứ để người lạ tiếp tục xây, nhưng phải ra thêm một điều kiện. Bức tường buộc phải xong trọn vẹn, đến viên đá cuối cùng, đúng ngày đầu tiên của mùa hè năm sau. Nếu trễ dù chỉ một ngày, người lạ sẽ không được nhận bất cứ thứ gì đã hứa. Các vị thần nghe theo, mang điều kiện ấy đến nói với người lạ. Các bô lão xứ Bắc Âu vẫn kể lại rằng, chính từ khoảnh khắc ấy, các vị thần mới chắc chắn được rằng, người đứng trước mặt mình chẳng phải người thường, mà là một tên khổng lồ đội lốt.

Biết thời gian không còn nhiều, gã khổng lồ và con ngựa của mình xây nhanh hơn nữa. Ban đêm, khi gã khổng lồ ngủ, con ngựa tên Svadilfari vẫn một mình cặm cụi, khuân từng tảng đá lớn bằng đôi chân trước khỏe mạnh, xếp lên tường trong bóng tối. Bức tường cứ thế cao dần, cao dần, mà các vị thần nhìn nó lớn lên mỗi ngày chẳng thấy vui chút nào. Ai cũng biết, nếu tường xong đúng hẹn, mặt trời, mặt trăng và Freyja sẽ phải rời khỏi Asgard mãi mãi.

Chỉ còn ba ngày nữa là đến mùa hè. Toàn bộ bức tường đã hoàn tất, chỉ còn thiếu đúng một phiến đá phía trên cổng thành. Đêm hôm ấy, gã khổng lồ dặn Svadilfari tranh thủ kéo nốt phiến đá cuối cùng, để sáng hôm sau đặt lên, xong việc sớm những hai ngày.

Đêm đó trăng sáng vằng vặc. Svadilfari đang gắng sức kéo phiến đá nặng nhất từ trước đến giờ thì bỗng thấy một con ngựa cái nhỏ nhắn phi tới, dáng vẻ tinh nghịch lạ thường. Con ngựa cái lướt ngang qua, buông một câu trêu chọc, gọi Svadilfari là đồ nô lệ chỉ biết cắm đầu làm việc suốt ngày đêm cho chủ, đến chơi cùng cũng chẳng dám. Svadilfari bực mình, khựng tay lại, gọi với theo hỏi ai bảo nó không dám. Con ngựa cái chỉ cười, đá tung vó, phóng biến qua bãi cỏ ngập trăng.

Bao ngày đêm kéo đá không nghỉ đã khiến Svadilfari mệt mỏi hơn nó tưởng. Thấy con ngựa cái chạy mất, nó bỏ luôn phiến đá xuống đất, phóng theo. Cả nhà nghe đến đây chắc cũng nín thở dõi theo hai bóng ngựa băng qua đồng cỏ lấp lánh sương đêm, xuống sườn núi, qua một hang động tối, rồi vào sâu trong một lùm cây rậm rạp. Con ngựa cái vừa chạy vừa ngoái đầu nhìn lại, kể cho Svadilfari nghe đủ thứ chuyện về người lùn, về tiên nữ. Con ngựa to lớn quên bẵng cả thời gian, mải miết chạy theo, chẳng còn nhớ gì đến phiến đá bỏ lại bên bức tường.

Sáng ra, gã khổng lồ đến bên tường, định đặt nốt phiến đá lên cổng thành cho xong việc. Nhưng phiến đá vẫn nằm trơ đó, còn Svadilfari thì biến mất không dấu vết. Gã hớt hải đi tìm khắp sườn núi, tìm mãi sang tận xứ khổng lồ xa xôi, mà chẳng thấy bóng dáng con ngựa đâu.

Ngày đầu tiên của mùa hè đến, các vị thần nhìn lên cổng thành, thấy phiến đá cuối cùng vẫn chưa yên vị. Cả buổi hôm đó trôi qua, gã khổng lồ vẫn không quay lại đặt nốt phiến đá. Đến tối, gã trở về, tay không. Odin đứng thẳng trước mặt gã, giọng chậm mà chắc nịch. Việc của ngươi chưa xong, Odin nói, ngươi đã ép chúng ta vào một giao kèo hà khắc, giờ chúng ta cũng không còn phải giữ lời với ngươi nữa. Ngươi sẽ không được nhận mặt trời, mặt trăng, hay nữ thần Freyja.

Gã khổng lồ nổi giận đùng đùng, gầm lên rằng bức tường do chính tay gã dựng nên, gã thừa sức giật sập nó. Gã lao tới định xô đổ một cung điện, nhưng các vị thần đã kịp xúm lại, túm chặt lấy gã, đẩy thẳng ra ngoài bức tường mà gã vừa xây gần trọn vẹn. Odin truyền lệnh, đuổi gã đi thật xa, không bao giờ được quay lại quấy nhiễu Asgard nữa.

Ngay sau đó, Loki trở về, kể lại cho các vị thần nghe, chính mình đã hóa thành con ngựa cái, dẫn dụ Svadilfari chạy khắp núi đồi suốt đêm. Các vị thần nghe xong, thở phào, ngồi lại trong những cung điện vàng óng sau bức tường mới, mừng vì Asgard giờ đã vững vàng, không kẻ thù nào còn xâm phạm nổi. Riêng Odin, ngồi trên ngai của mình, lòng vẫn nặng trĩu một nỗi buồn khó gọi tên. Thần biết, bức tường cao nhất, vững nhất từng dựng lên quanh Asgard có được là nhờ một lời hứa đã bị lật lọng bằng mưu kế.

Câu chuyện gần đây