Chuyen.AIPlaylist
Hy Lạp

Cáo và Quạ

0:000:00

Cành cây ấy vốn chẳng có gì đặc biệt. Bao buổi sáng trôi qua, một chú quạ lông đen bóng vẫn đậu im lìm trên đó, giữa những tán lá xào xạc, và chẳng ai buồn ngước mắt lên nhìn. Chim chóc trong rừng có bao nhiêu việc để làm, ai hơi đâu để ý một chú quạ bình thường trên một cành cây bình thường.

Nhưng sáng nay thì khác. Cũng cành cây ấy, cũng chú quạ ấy, mà dưới gốc cây, có một đôi mắt đang chăm chú nhìn lên, không rời một khắc nào.

Đây là một ngụ ngôn của người Hy Lạp xưa, cả nhà ạ, được chép lại trong những trang sách cũ kỹ nhất còn sót lại đến hôm nay. Từ trang sách ấy, câu chuyện bước thẳng ra đời, sống động y như buổi sáng hôm ấy.

Điều khác biệt nằm gọn trong chiếc mỏ của quạ. Đó là một miếng phô mai vàng ươm, thơm phức, mà quạ vừa kiếm được đâu đó từ sớm và tha ngay lên cành cây cao này để được yên tâm thưởng thức một mình, không ai tranh giành. Mùi phô mai béo ngậy thoảng theo từng cơn gió nhẹ, bay xuống tận gốc cây.

Dưới gốc cây, một con cáo lông đỏ hung đang thong thả đi ngang qua thì khựng lại. Mũi cáo khẽ động đậy, đánh hơi cái mùi thơm béo ngậy đang trôi trong không khí, và cơn thèm nổi lên ngay tức thì.

Cáo ngước nhìn lên, thấy ngay miếng phô mai trong mỏ quạ. Cáo ước lượng độ cao của cành cây bằng ánh mắt, rồi lắc đầu. Cây cao quá, cành lại mảnh và trơn, chẳng cách nào trèo lên nổi, mà có nhảy hết sức thì cũng chỉ chạm tới khoảng không mà thôi. Muốn có được miếng phô mai ấy, cáo hiểu ngay, chỉ có thể dùng cái đầu, chứ không phải bốn chân.

Cáo ngồi xuống hẳn dưới gốc cây, ngẩng mặt lên, cất giọng thật nhẹ và thật ngọt, như thể đang trò chuyện với một người bạn cũ lâu ngày mới gặp. Cáo bảo lâu lắm rồi mới được thấy một bộ lông đẹp đến vậy, đen mà óng ánh như giấu cả ánh nắng bên trong. Cứ mỗi lần quạ khẽ động cánh, cả bộ lông lại lấp lánh thêm một kiểu khác.

Quạ hơi nghiêng đầu, im lặng, nhưng cũng không bỏ đi. Đôi mắt tròn của quạ liếc xuống nhìn cáo một chút, rồi lại nhìn ra xa, ra vẻ như chẳng để tâm, mà thật ra tai vẫn dỏng lên nghe ngóng từng lời.

Cáo được đà, nói tiếp, giọng càng lúc càng ân cần hơn. Cáo bảo không chỉ bộ lông đẹp đâu, mà dáng đứng của quạ trên cành cây cũng đường hoàng, thẳng thớm. Trông oai vệ chẳng kém gì những loài chim quý cáo từng nghe kể trong những khu rừng xa xôi. Trông quạ, cáo nói, chẳng giống một chú quạ bình thường chút nào.

Quạ đứng thẳng người hơn một chút, ức khẽ ưỡn ra phía trước. Từ trước đến giờ, quạ vẫn nghĩ mình chỉ là một con chim lông đen bình thường như bao con quạ khác trong rừng, chưa từng có ai nhìn mình mà nói những lời như vậy.

Cáo hạ giọng xuống thấp hơn nữa, ra vẻ như vừa chợt nghĩ ra một điều gì đó thật quan trọng, thật đáng tiếc nếu bỏ lỡ. Cáo nói, nếu như giọng hót của quạ cũng tuyệt vời như vẻ ngoài, thì chẳng còn gì phải bàn cãi nữa, quạ chính là loài chim hay nhất khu rừng này. Cáo còn tiếc rẻ thêm rằng mình chưa từng được may mắn nghe quạ cất tiếng, dù chỉ một lần.

Quạ nghe những lời ấy thì khoan khoái hẳn lên trong lòng. Cảm giác được khen ngợi len lỏi vào tận trong ngực quạ, ấm áp và ngọt ngào đến mức quạ quên bẵng đi miếng phô mai đang ngậm chặt trong mỏ suốt từ đầu. Quạ chỉ còn nghĩ đến một điều: phải chứng minh cho con cáo tốt bụng đứng dưới kia thấy, rằng mình xứng đáng với tất cả những lời khen đó.

Quạ ưỡn ngực thật cao, hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cất lên tiếng hót hay nhất mà mình có thể. Cả khu rừng như lặng đi trong thoáng chốc ấy, chỉ còn tiếng gió khẽ lay cành lá.

Quạ há mỏ ra.

Đúng ngay khoảnh khắc chiếc mỏ vừa mở, miếng phô mai đang ngậm bên trong tuột ra, rơi thẳng xuống, quay tròn một vòng trong không khí trước khi lao xuống đất.

Cáo đã đứng sẵn ngay bên dưới, chỉ chờ có vậy. Miếng phô mai còn chưa kịp chạm tới đất, cáo đã nhanh nhẹn đớp gọn lấy, ngoạm chắc trong miệng, không để rơi thêm một mẩu vụn nào.

Cáo ngước nhìn lên cành cây lần cuối, đôi mắt sáng lên đầy thích thú. Giọng vẫn nhẹ nhàng y như lúc nãy, cáo nói vọng lên: "Cảm ơn bạn quạ nhé. Đổi một câu hót lấy một miếng phô mai thơm phức thế này, kể ra cũng đáng."

Nói xong, cáo quay lưng, ung dung bước đi giữa những gốc cây, cái đuôi phe phẩy đầy mãn nguyện, miếng phô mai vẫn ngoạm chắc trong miệng.

Trên cành cây, quạ đứng lặng một mình. Tiếng hót vừa cất lên còn chưa kịp vang trọn đã tan biến vào không khí, còn cái mỏ thì trống trơn. Quạ nhìn theo bóng cáo khuất dần sau những lùm cây, rồi khẽ cụp cánh lại, im lặng.

Một lúc sau, cành cây ấy lại trở về với vẻ bình thường như mọi buổi sáng khác. Gió vẫn lay nhẹ những tán lá, chim chóc trong rừng vẫn bận rộn với bao nhiêu việc riêng, chẳng ai để ý đến một chú quạ trên một cành cây quen thuộc. Chỉ có quạ là còn nhớ, cả nhà ạ, sáng nay bắt đầu bằng một miếng phô mai thơm lừng, và kết thúc bằng một bài hát mà chẳng ai kịp nghe trọn vẹn.

Câu chuyện gần đây