Chuyen.AIPlaylist
Hy Lạp

Sư tử và chuột

0:000:00

Một tiếng thở đều đều vang lên khe khẽ dưới tán cây cổ thụ giữa rừng, nặng và chậm, như tiếng gió lùa qua một hang đá sâu. Không phải gió đâu, cả nhà ạ. Đó là hơi thở của một con sư tử đang ngủ say, đầu gối lên hai chân trước, cả tấm bờm vàng xõa tràn trên lớp lá khô.

Khắp khu rừng, chẳng con vật nào dám lại gần chỗ ấy. Sư tử là chúa tể của rừng già, và một con sư tử đang ngủ vẫn còn đáng sợ hơn hầu hết những con vật khác lúc thức.

Rồi có một tiếng động khác, nhỏ hơn nhiều, gần như không nghe thấy. Một bước chân tí xíu, rồi một bước nữa, lướt vội trên đám lá khô. Đó là một chú chuột bé xíu, đang vội vã chạy về tổ sau một buổi kiếm ăn.

Đây là một ngụ ngôn xưa của người Hy Lạp, cả nhà ạ, được ông bà kể cho cha mẹ nghe, rồi cha mẹ lại kể cho con cháu, hết thế hệ này sang thế hệ khác, thân quen chẳng kém gì chuyện rùa và thỏ.

Chú chuột cắm cúi chạy, chân nọ nối chân kia, mải nghĩ đến tổ ấm phía trước, chẳng hề để ý đến thứ khổng lồ đang nằm ngay trước mặt. Đúng lúc ấy, chú chạy thẳng lên sống mũi con sư tử đang ngủ.

Sư tử giật mình bừng tỉnh. Một tiếng gầm nổi lên, rung cả những tán lá phía trên đầu. Đôi mắt vàng mở to, giận dữ nhìn quanh tìm kẻ nào dám quấy rầy giấc ngủ của mình. Chỉ trong một cái chớp mắt, một bàn chân to lớn đã đè chặt xuống, giữ lấy chú chuột bé nhỏ đang run rẩy bên dưới.

Chú chuột nhìn lên. Cả bầu trời như bị che khuất bởi cái bóng của sư tử. Chú chuột không còn đường nào để chạy, chỉ còn biết cất tiếng, giọng run lên vì sợ.

Xin ngài tha cho con. Con không cố ý đâu. Nếu ngài rộng lòng tha mạng, một ngày nào đó con nhất định sẽ đền ơn ngài.

Sư tử nghe vậy thì bật cười. Một con chuột bé bằng nắm tay mà dám nói sẽ đền ơn một con sư tử, nghe buồn cười đến mức sư tử phải cười phá lên giữa rừng. Nhưng tiếng cười ấy làm nguôi bớt cơn giận. Sư tử nhấc bàn chân lên, để chú chuột được tự do.

Ngươi bé nhỏ thế kia thì giúp được gì cho ta, sư tử vừa nói vừa lắc đầu, nhưng thôi, ta cũng chẳng thèm ăn thịt một kẻ bé tí như ngươi làm gì. Đi đi.

Chú chuột không đợi sư tử đổi ý, vội vàng chạy biến vào bụi rậm, tim vẫn còn đập thình thịch. Còn sư tử gối đầu trở lại, tiếp tục giấc ngủ dở dang, chẳng còn nhớ gì đến chuyện vừa xảy ra.

Nhiều ngày sau đó, sư tử đi săn trong khu rừng quen thuộc, bước những bước êm và chắc như mọi khi. Nhưng ngay giữa một bụi rậm tưởng chừng vô hại, một tấm lưới dày bằng dây thừng đã giăng sẵn từ bao giờ, được người ta khéo léo phủ lá ngụy trang lên trên.

Sư tử sa chân vào lưới. Càng vùng vẫy, sợi dây thừng càng siết chặt quanh chân, quanh mình. Sư tử gầm lên, giật mạnh hết lần này đến lần khác, nhưng tấm lưới chỉ càng bó chặt hơn. Chưa bao giờ sư tử thấy mình bất lực đến vậy. Tiếng gầm giận dữ, đau đớn vang xa khắp khu rừng, dội vào từng thân cây, từng bụi cỏ.

Ở một góc rừng khác, chú chuột đang chạy ngang qua bỗng khựng lại. Tiếng gầm ấy nghe quen lắm. Đúng là tiếng của con sư tử hôm nọ, chú chuột chắc chắn như vậy. Chỉ có điều lần này, trong tiếng gầm không phải là cơn giận vì bị đánh thức, mà là một nỗi hoảng loạn thật sự.

Chú chuột không chần chừ. Chú quay đầu, chạy thẳng về phía tiếng gầm, luồn qua rễ cây, chui qua bụi gai, nhanh nhất có thể.

Đến nơi, chú chuột thấy sư tử đang nằm vật giữa đám dây thừng chằng chịt, bờm rối bù, hơi thở hổn hển vì kiệt sức. Chú chuột không nói gì, lập tức bò lên một sợi dây lớn nhất, cắn chặt vào đó bằng hàm răng bé xíu của mình.

Chú gặm. Rồi gặm tiếp. Sợi dây thừng dày và cứng, nhưng chú chuột không dừng lại, cứ cắn đi cắn lại đúng một chỗ, không nghỉ. Sư tử nằm im, chỉ còn biết nhìn chú chuột làm việc, không còn sức để gầm gừ hay giãy giụa nữa.

Cuối cùng, sợi dây đứt phựt. Rồi một sợi nữa. Rồi một sợi nữa. Tấm lưới lỏng dần ra, cho đến khi sư tử có thể vươn mình đứng dậy, bước hẳn ra khỏi đám dây thừng rối bời.

Sư tử đứng đó, run run vì vừa thoát khỏi một trận nguy hiểm, rồi cúi đầu xuống nhìn chú chuột bé xíu đang đứng bên chân mình, thở dốc sau bao nhiêu công gặm không ngừng nghỉ.

Ngài đã cười khi con nói sẽ đền ơn ngài, chú chuột khẽ nói, giọng vẫn còn thở gấp. Giờ ngài thấy rồi đấy, ngay cả một con chuột cũng có thể giúp được một con sư tử.

Sư tử không cười nữa. Chỉ đứng lặng nhìn chú chuột thật lâu, ánh mắt khác hẳn buổi sáng hôm trước, cái ánh mắt của một kẻ khổng lồ vừa được một kẻ bé nhỏ nhất trong rừng cứu sống.

Rồi sư tử cúi thấp đầu xuống, khẽ chạm mũi vào chú chuột bé xíu, như một lời cảm ơn không cần nói thành tiếng, trước khi cả hai cùng quay về hai lối đi riêng của mình, giữa khu rừng vẫn xanh thẫm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Câu chuyện gần đây