Cậu bé Na Tra
Một chiếc vòng tròn bằng vàng, không mối nối, không đầu không cuối, sáng lấp lánh như vừa được rèn xong. Một dải lụa đỏ mềm mại, dài rộng đến mức quấn quanh người vẫn còn dư ra từng lớp, đỏ như ráng chiều. Hai vật ấy nằm yên bên nhau, lặng lẽ, như đã sẵn sàng từ trước khi có ai kịp gọi tên chúng.
Hai vật ấy ở bên một cậu bé ngay từ khoảnh khắc đầu tiên cậu có mặt trên đời, trước cả khi cha mẹ cậu kịp đặt cho cậu một cái tên.
Người mẹ từng nằm mộng thấy một vị đạo sĩ bước vào phòng, bảo bà hãy nhận lấy một hài nhi nhà trời. Tỉnh giấc, bà mang thai. Đó là một thai kỳ lạ lùng, kéo dài khác thường, khiến cha mẹ hồi hộp chờ đợi mãi không thôi. Đến ngày sinh nở, thứ chào đời không phải một hài nhi bình thường, mà là một khối thịt tròn, đỏ hồng, cứ lăn qua lăn lại trên giường. Người cha, tướng quân Lý Tịnh, hoảng sợ, vung kiếm chạm vào khối thịt lạ lùng ấy.
Khối thịt bật tách ra làm đôi. Từ bên trong, một cậu bé trai bước ra, không khóc oe oe như những đứa trẻ khác, mà đã biết đi, biết nhảy chân sáo ngay tức thì. Trên cánh tay phải cậu là chiếc vòng vàng sáng loáng, người đời sau gọi là vòng càn khôn. Quấn quanh người cậu là dải lụa đỏ mềm mại. Cả nhà nhận ra chưa, chính là hai vật đã nằm chờ ngay từ những dòng đầu tiên của câu chuyện này.
Lý Tịnh và vợ đặt tên con là Na Tra. Mới biết đi đã leo trèo khắp sân, mới biết chạy đã nghịch ngợm chẳng ai cản nổi, khiến cha mẹ vừa thương con vừa lo âu. Ít lâu sau, một vị đạo sĩ tìm đến, xưng là Thái Ất Chân Nhân, nói rằng cậu bé này mang một sứ mệnh lớn lao, tính khí còn hoang dại, cần một người thầy uốn nắn. Lý Tịnh ưng thuận, gửi gắm con trai cho vị đạo sĩ dạy dỗ.
Ở Trung Hoa, người ta vẫn nhắc lại câu chuyện này qua bao đời, rằng năm lên bảy tuổi, Na Tra đã ra dáng một cậu bé khỏe mạnh, nhanh nhẹn, mang sẵn trong người một sức mạnh khác thường. Một trưa hè nóng nực, cậu lẻn ra một dòng sông chảy uốn khúc quanh co gần nhà, cởi áo, lội xuống làn nước mát để giải nhiệt. Giữa dòng, cậu tháo dải lụa đỏ, nhúng xuống nước, khoát qua khoát lại cho sạch. Dải lụa khuấy động mặt sông, những vòng sóng lan xa, lan mãi, xuyên xuống tận đáy sâu.
Dưới đáy biển đông, trong cung điện pha lê lộng lẫy của Long Vương, những vòng sóng ấy truyền đến làm rung chuyển cả một góc cung. Long Vương nổi giận, sai một viên tướng canh giữ cung điện lên mặt nước xem xét. Viên tướng trồi lên, thấy một cậu bé đang vô tư khoát nước, liền quát hỏi, rồi vung rìu xông tới không kịp để cậu phân trần. Na Tra nhanh như chớp, né sang một bên, vung chiếc vòng vàng trên tay đánh thẳng một đòn. Viên tướng loạng choạng, buông rìu, quay đầu lặn mất hút xuống làn nước sâu, không dám ngoái lại.
Chưa kịp yên, một tiếng gầm vang lên từ giữa dòng. Con trai của Long Vương cưỡi một con thủy quái, tay cầm kích, xông đến hỏi ai dám đả thương viên tướng giữ cung của cha mình. Không đợi Na Tra đáp lời, hắn vung kích bổ xuống. Na Tra tung dải lụa đỏ lên không trung, khiến đối phương loạng choạng mất thăng bằng, rồi thuận tay quật chiếc vòng vàng trúng ngay giữa trán hắn. Ngay lúc ấy, hình người của hắn vụt biến mất, hiện nguyên hình một con rồng vàng, vùng vẫy hoảng loạn rồi quẫy mình lặn thẳng xuống biển sâu, chạy trốn về cung điện của cha, không dám quay đầu lại.
Long Vương nghe tin con trai mình bị đánh đến mức lộ nguyên hình, giận sôi người, liền tìm thẳng đến nhà Lý Tịnh để hỏi tội. Lý Tịnh nghe chuyện, mặt tái mét, không hiểu con trai mình đã gây ra chuyện động trời nào. Na Tra thì chẳng hề sợ hãi, ung dung kể lại đầu đuôi câu chuyện bên sông, như thể đó chỉ là một trò chơi bình thường. Lý Tịnh nghe xong càng thêm lo lắng, biết rằng chọc giận một vị Long Vương không phải chuyện nhỏ.
Quả nhiên, Long Vương tuyên bố sẽ lên thiên đình, tâu với Ngọc Hoàng, xin một hình phạt nặng nề giáng xuống cả nhà Lý Tịnh. Hay tin ấy, Na Tra tìm đến thầy mình. Vị đạo sĩ nghe xong, không trách mắng, chỉ lặng lẽ dùng phép thuật giúp cậu ẩn thân, rồi chỉ đường cho cậu đến thẳng cổng trời, đón lõng trước khi Long Vương kịp bước vào.
Long Vương vừa đến nơi, chưa kịp cất lời, đã bị Na Tra từ trong bóng vô hình xông ra chặn đường. Hai bên giao chiến ngay trước cổng trời. Na Tra dùng vòng càn khôn đánh liên tiếp, nắm lấy vảy trên mình rồng, giằng kéo không buông, cho đến khi Long Vương phải chịu khuất phục, van xin tha mạng. Na Tra chỉ đòi một điều duy nhất, Long Vương phải thề không bao giờ lên tâu chuyện này với Ngọc Hoàng nữa. Long Vương run rẩy thề thốt đủ điều. Chỉ đến khi ấy, Na Tra mới buông tay. Long Vương cúi đầu, lặng lẽ quay về biển đông, không dám hé môi thêm một lời.
Từ hôm ấy, mặt sông nơi câu chuyện bắt đầu lại trở về phẳng lặng, sóng yên nước lặng như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chiếc vòng càn khôn vẫn nằm yên trên cánh tay phải Na Tra, dải lụa đỏ vẫn quấn quanh người cậu. Cả hai giờ đã bớt lạ lẫm, không còn chỉ là những vật một đứa trẻ mới sinh ra đã mang theo, mà là chứng tích của một cậu bé dám đứng ra gánh lấy chuyện mình gây ra, đến cùng. Nắng trưa vẫn trải vàng trên mặt nước, óng ánh, phẳng lặng, như thể dòng sông cũng biết rằng, lần này, mọi chuyện đã thật sự yên rồi.