Chuyen.AIPlaylist
Hà Nội

Chùa Bộc

0:000:00

Có những nơi nhìn bề ngoài chỉ là một ngôi chùa cũ trong phố, nhưng bước vào trong là bước vào một lớp lịch sử dày đặc. Chùa Bộc ở quận Đống Đa là một trong những nơi như vậy.

Tên chữ của chùa là Thiên Phúc Tự. Cũng có tài liệu ghi là Sùng Phúc Tự. Chùa tọa lạc ở phường Quang Trung, quận Đống Đa, Hà Nội. Vị trí này không phải ngẫu nhiên. Đây là vùng đất trung tâm của trận Đống Đa, một trong những trận đánh lừng lẫy nhất trong lịch sử Việt Nam.

Mùa xuân năm Kỷ Dậu, năm một nghìn bảy trăm tám mươi chín, hoàng đế Quang Trung dẫn quân Tây Sơn từ miền Nam ra Bắc thần tốc, đánh tan hàng chục vạn quân Thanh đang chiếm đóng Thăng Long. Khu vực Đống Đa là một trong những điểm giao tranh ác liệt nhất. Chùa Bộc nằm ngay trên địa bàn đó. Theo cổng thông tin Giáo hội Phật giáo Việt Nam, chùa bị phá hủy trong cuộc chiến. Ba năm sau, vào năm một nghìn bảy trăm chín mươi hai, tức năm Quang Trung thứ tư, chùa được xây dựng lại trên nền đất cũ.

Đó là lần tái sinh đầu tiên. Và người ta đặt tên chùa mới là Thiên Phúc Tự. Nhưng trong dân gian, cái tên Chùa Bộc vẫn được dùng, theo một lý giải địa phương cho rằng "Bộc" mang nghĩa liên quan đến trận chiến, dù đây chưa phải kết luận ngôn ngữ học chính thức.

Điều đặc biệt nhất của chùa Bộc không phải là kiến trúc, mà là một pho tượng.

Theo Giáo hội Phật giáo Việt Nam, trong thời nhà Nguyễn, thờ phụng liên quan đến nhà Tây Sơn bị nghiêm cấm. Thế nhưng người dân quanh chùa Bộc đã ẩn một pho tượng hoàng đế Quang Trung trong hình thức Đức Ông, vị thần thủ hộ thường thấy trong chùa Việt. Tượng được tạc với áo bào có rồng ẩn và mũ thiên quan. Phía sau đầu tượng khắc dòng chữ Bính Ngọ tạo Quang Trung tượng, tức tượng Quang Trung tạc năm Bính Ngọ, năm một nghìn tám trăm bốn mươi sáu.

Ở giữa lòng Thăng Long khi nhà Nguyễn đang cầm quyền, người dân địa phương vẫn lặng lẽ giữ ký ức về vị hoàng đế qua một hình thức tôn giáo mà bề ngoài không ai bắt bẻ được. Đó là câu chuyện về trí nhớ dân gian.

Bộ Văn hóa đã chính thức xếp hạng chùa Bộc là di tích lịch sử và văn hóa quốc gia vào ngày mười ba tháng một năm một nghìn chín trăm sáu mươi tư.

Ngay gần đây, Gò Đống Đa vẫn đứng như một dấu tích ngoài trời của cùng trận chiến năm một nghìn bảy trăm tám mươi chín. Gò mang quy mô và hào khí, còn chùa Bộc mang chiều sâu thầm lặng của ký ức được giữ trong đất và trong đá.

Chùa Bộc vẫn là nơi người dân đến lễ hàng ngày, một không gian sống chứ không phải một bảo tàng đã ngủ yên.

Một ngôi chùa nhỏ. Một pho tượng giấu trong điện. Và một lớp lịch sử mà cả nhà vừa được đứng gần.

Câu chuyện gần đây