Cồn Quy
Có những nơi không phải đến để tham quan, mà đến để sống chậm một chút cùng người miền Tây. Cồn Quy là một nơi như vậy.
Khu du lịch sinh thái Tân Cồn Quy nằm giữa sông Tiền, thuộc khu vực giữa xã Tân Thạch và Quới Sơn, huyện Châu Thành, cách trung tâm thành phố Bến Tre khoảng hai mươi ba kilômét đường sông. Từ bến thuyền, đi tàu du lịch khoảng ba mươi phút là cập cồn. Ba mươi phút trên sông Tiền, nhìn hai bờ cây xanh và bầu trời Nam Bộ, đã là một phần của trải nghiệm.
Cồn Quy còn được gọi là Cồn Cát, và là một trong bốn cồn mà người dân và khách du lịch hay gọi là Tứ Linh: Long, Lân, Quy, Phụng. Theo nguồn du lịch địa phương, tên "Quy" được gắn với hình dung về con rùa trong cách gọi tứ linh theo nghĩa phong thủy, dân gian. Đây là cách giải thích du lịch, không phải kết luận địa mạo chính thức.
Khi đặt chân lên cồn, không gian đầu tiên là đường cây xanh mát và vườn cây ăn trái. Vườn cây ăn trái trên cồn có bưởi, cam, nhãn, chôm chôm, chuối, dừa, xoài và mít tố nữ. Đây là những loại cây đặc trưng của miệt vườn Bến Tre, và mỗi loài đều có mùa riêng, mỗi tháng đến lại gặp một hương vị khác.
Điểm dừng tiếp theo thường là chỗ thưởng trà mật ong. Người dân Cồn Quy phát triển nghề nuôi ong lấy mật, và mật ong từ hoa nhãn có hương vị riêng không lẫn vào đâu được. Khi uống trà mật ong giữa vườn cây, chỉ cần nghĩ về hành trình của những con ong từ vườn nhãn đến chiếc ly trước mặt.
Cơ sở làm kẹo dừa và sản phẩm từ dừa là một điểm dừng quen thuộc và rất Nam Bộ. Dừa không chỉ là cây trồng ở Bến Tre, mà là một nền kinh tế, một văn hóa, một danh tính. Từ nước dừa, cơm dừa, cọng dừa đến gáo dừa, thân dừa, tất cả đều có thể thành sản phẩm và thành câu chuyện. Xem người thợ làm kẹo dừa tại chỗ, nghe tiếng kẹo sôi sùng sục trong chảo lớn, là một trải nghiệm khó quên.
Rồi đến phần mà nhiều người xem là điểm nhấn của cả chuyến đi: nghe đờn ca tài tử. UNESCO mô tả nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ là nghệ thuật âm nhạc và ca hát gắn với đời sống người dân trên đất và sông nước miền Nam Việt Nam, và đã ghi yếu tố này vào Danh sách Di sản Văn hóa Phi vật thể Đại diện của Nhân loại năm hai nghìn mười ba. Khi ngồi trong nhà vườn ở Cồn Quy, nghe tiếng đàn kìm, đàn tranh và giọng ca ngân dài theo mùi hoa nhãn và gió sông, cả nhà đang ngồi giữa một thực hành văn hóa mà cả thế giới đã ghi nhận là tài sản chung.
Bữa ăn trên cồn là một phần không thể bỏ qua. Tép rang dừa, cá bông lau nấu canh chua bần, cá điêu hồng hấp, lẩu cá kèo, cá lóc kho tộ, tất cả đều từ sông nước ngay bên cạnh, nấu theo vị miền Tây đậm đà và không giống ở đâu khác.
Cồn Quy đẹp nhất không phải ở một điểm dừng cụ thể, mà ở nhịp đi chậm của cả chuyến: từ lúc tàu rời bến, đến lúc trái cây đặt lên bàn, đến lúc tiếng đờn ca tài tử vọng ra từ góc nhà vườn. Đó là nhịp sống miệt vườn, khó giải thích, nhưng dễ cảm nhận khi cả nhà thực sự đến.