Đảo Minh Châu
Cả nhà đến Minh Châu theo một con đường rất khác những điểm du lịch thông thường.
Từ đất liền Vân Đồn, tàu cao tốc đưa cả nhà ra đảo. Rồi từ cảng, xe điện chạy qua những con đường nhỏ rợp bóng cây phi lao chắn cát, gió biển thổi nhẹ qua lá. Cổng du lịch Quảng Ninh mô tả ấn tượng đầu tiên ở Minh Châu chính là những con đường như thế: không phải bảng hiệu hay quán xá, mà là rừng cây, im lặng và mùi biển.
Minh Châu nằm trên đảo Quan Lạn, thuộc Vân Đồn, Quảng Ninh. Khu du lịch Quan Lạn-Minh Châu được tỉnh Quảng Ninh công nhận là khu du lịch cấp tỉnh từ tháng tư năm hai nghìn hai mươi mốt, với tổng diện tích khoảng hai nghìn bốn trăm héc ta thuộc địa giới hai xã Quan Lạn và Minh Châu cũ.
Bãi biển Minh Châu hình vòng cung, và nguồn Quảng Ninh mô tả đây là một trong những bãi tắm đẹp ở miền Bắc. Nước trong, cát mịn, không gian còn giữ được vẻ hoang sơ chưa bị đô thị hóa. Cả nhà có thể tắm biển ở đây, ngồi dưới bóng phi lao nhìn ra biển, hoặc đi dọc bãi trong buổi chiều.
Nhưng điều đáng giá nhất của Minh Châu lại không nằm trên bãi cát. Nó nằm trong rừng.
Trong khu vực đảo Minh Châu, thuộc Vườn Quốc gia Bái Tử Long, có một quần thể trâm mốc cổ thụ hiếm có. Nguồn Quảng Ninh ghi nhận hai trăm bảy mươi hai cây từ một trăm năm mươi năm tuổi trở lên, hơn hai nghìn cây dưới một trăm năm mươi năm, và trong số đó một trăm năm mươi cây cổ thụ đã được công nhận là cây di sản Việt Nam.
Người dân địa phương gọi quần thể trâm mốc này là Thần mộc giữ làng. Đó là cách họ giải thích vai trò của những cây cổ thụ này: chắn bão, chắn sóng, giữ đất không bị sạt lở về phía biển. Trên một hòn đảo ngoài khơi Bắc Bộ, những gốc cây trăm năm chính là hàng rào sống bảo vệ làng mạc khỏi thiên nhiên khắc nghiệt.
Bước vào rừng trâm, cả nhà sẽ nghe tiếng lá xào xạc trong gió biển, nhìn lên những tán cây cao vút đã đứng ở đây qua nhiều thế hệ người làng. Có những gốc trâm to đến mức hai người ôm không xuể, rêu xanh bám dày, rễ trồi lên mặt đất như những bàn tay khổng lồ bấu vào lòng đảo.
Vịnh Bái Tử Long bao quanh Minh Châu là một hệ sinh thái giàu có và sống động. Vườn Quốc gia Bái Tử Long ghi nhận hơn hai nghìn bốn trăm mười lăm loài sinh vật và được ASEAN công nhận là Vườn di sản ASEAN năm hai nghìn mười sáu.
Đứng trên bờ cát cong vòng nhìn ra vịnh, cả nhà sẽ thấy phía xa là những hòn đảo đá vôi nhấp nhô, nước biển xanh ngả màu theo từng đám mây, và phía sau lưng là hàng phi lao rì rào không ngớt. Minh Châu đẹp theo cách của một hòn đảo chưa quên mình là đảo, nơi rừng và biển vẫn còn là nhân vật chính.