Đèo Cao Bắc
Tên đèo Cao Bắc có một câu chuyện nhỏ nhưng thú vị.
Trước năm một nghìn chín trăm sáu mươi tám, con đèo này mang tên tiếng Pháp: Bel Air. Theo bản ghi Quyết định 373-NV ngày hai mươi ba tháng bảy năm một nghìn chín trăm sáu mươi tám, tên Bel Air được đổi thành Cao-bắc, ghép từ tên hai tỉnh mà con đèo đi qua: Cao Bằng và Bắc Thái. Đó là lúc con đèo có tên Việt Nam.
Cả nhà đang đi trên Quốc lộ ba, trục đường chính nối Hà Nội với Cao Bằng qua Thái Nguyên và Bắc Kạn. Đèo Cao Bắc là một trong những cung đèo đáng chú ý nhất trên đoạn từ Bắc Kạn đến Cao Bằng. Báo Cao Bằng mô tả đèo dài hơn mười cây số, ở độ cao trên một nghìn mét, với những khúc cua gấp và vực sâu. VOV xác nhận một đoạn của đèo đi qua xã Thịnh Vượng, huyện Nguyên Bình, tỉnh Cao Bằng.
Khi đèo có sương, bầu không khí thay đổi hoàn toàn. Báo Cao Bằng mô tả đèo thường có mây và sương mù, nhất là sáng sớm và buổi tối. Những lúc ấy, núi rừng trùng điệp hai bên đường như mờ đi trong màu trắng xám, các khúc cua phía trước biến mất vào sương, và xe đi phía sau bỗng nhiên trở nên vô hình cho xe phía trước. Đó là cảnh đẹp, nhưng cũng là lý do khiến đèo Cao Bắc được xếp vào nhóm đường đèo cần thận trọng khi lái.
VOV từng ghi nhận một vụ tai nạn xe tải trên Quốc lộ ba ở đoạn đèo này trong điều kiện mưa kèm sương mù, đường trơn và khuất tầm nhìn.
Đèo Cao Bắc không có điểm dừng ngắm cảnh được đầu tư bài bản như một số đèo nổi tiếng hơn. Đây là một đèo trên tuyến giao thông đang hoạt động, và người ta trân trọng nó chủ yếu qua cửa kính xe.
Nhưng cũng chính vì vậy mà đèo Cao Bắc có một loại chân thực khác. Cả nhà đang đi qua một cung đường mà các tài xế đường dài, xe chở nông sản, xe khách liên tỉnh đã đi qua hàng chục năm nay. Đây không phải cảnh quan được sắp đặt cho khách tham quan. Đây là đường thật, núi thật, sương thật.
Một trong những điều đẹp nhất có thể thấy từ đèo Cao Bắc là khi trời quang, nhìn ra phía xa, những dãy núi chạy tít về phía chân trời, thỉnh thoảng có mái nhà của bản làng thấp thoáng trong cây. Đó là cảnh Đông Bắc Việt Nam không cần chỉnh sửa.
Và nếu hôm nay trời có sương, cả nhà sẽ tự hiểu vì sao những tài xế đường dài qua đây hàng chục năm vẫn không bao giờ mất cảnh giác, nhưng cũng không bao giờ quên được cung đường này.