Chuyen.AIPlaylist
Nghệ An

Đảo Chè Thanh Chương

0:000:00

Cả nhà thử hình dung cảnh này: những ngọn đồi xanh nằm giữa mặt nước. Không phải núi, không phải cánh đồng. Là đồi chè. Và xung quanh mỗi đồi là nước. Muốn từ đồi này sang đồi kia, phải đi thuyền.

Đó là Đảo Chè Thanh Chương, một cảnh quan nông nghiệp rất riêng của Nghệ An, nay thuộc xã Hoa Quân, tỉnh Nghệ An. Trước khi thay đổi địa danh hành chính ngày một tháng bảy năm hai nghìn không trăm hai mươi lăm, nơi này thuộc xã Thanh An, huyện Thanh Chương.

Điểm đặc biệt của Đảo Chè không phải là cây chè. Chè thì nhiều nơi trồng. Điều đặc biệt là cách mặt nước biến những đồi chè thành những ốc đảo. Đập Cầu Cau và hồ Cây Cau rộng tám mươi ba héc ta bao quanh hơn bốn mươi đảo chè lớn nhỏ. Mỗi đảo khoảng không phẩy tám đến một héc ta. Tổng diện tích chè của vùng hơn bốn trăm hai mươi héc ta, do gần hai trăm hộ dân chăm sóc. Đây không phải con số trang trí. Đây là sinh kế của hàng trăm gia đình vùng trung du Nghệ An.

Visit Nghệ An mô tả hình dáng của các luống chè bậc thang: khi nhìn từ trên cao, chúng uốn lượn theo sườn đồi trông giống như những dấu vân tay. Đây là mô tả hay vì nó gợi lên sự độc đáo về hình thức. Không phải nương chè liền mạch như Mộc Châu hay Thái Nguyên. Mà là từng đảo riêng lẻ, từng đường vân riêng biệt, tất cả cùng nằm trên mặt nước.

Hành trình thường bắt đầu ở bến thuyền Cầu Rỏi. Cả nhà lên thuyền máy, rồi thuyền len lỏi qua từng ốc đảo xanh. Trang Khu Dự trữ sinh quyển miền Tây Nghệ An ghi thời gian đi thuyền khoảng hai mươi phút để ngắm các đồi chè uốn cong. Dọc đường, mặt nước phản chiếu màu xanh của chè và màu trời.

Tại một đảo chè lớn, thuyền dừng và cả nhà có thể lên bờ đi bộ, nhìn gần hơn những luống chè, tìm hiểu cách người dân chăm sóc và thu hái.

Sau đó, cả nhà dừng ở một chòi nhỏ bên hồ, uống nước chè xanh và thưởng thức đặc sản địa phương. Ngồi yên trên mặt nước, xung quanh là xanh, thời gian đi chậm lại.

Đảo Chè Thanh Chương được tỉnh Nghệ An xếp vào nhóm du lịch sinh thái nông nghiệp, nông thôn. Đó là cách định vị chính xác. Nơi đây không có bảo tàng, không có đền đài, không có câu chuyện lịch sử hoành tráng. Nó có màu xanh, mặt nước, tiếng thuyền, hương chè và không khí của một vùng trung du Nghệ An vẫn còn sống theo nhịp nông nghiệp.

Cả nhà đến đây không phải để xem, mà để ở trong đó một lúc.

Câu chuyện gần đây