Chuyen.AIPlaylist
Cần Thơ

Khu du lịch sinh thái Tây Đô

0:000:00

Cách Bến Ninh Kiều khoảng ba mươi đến bốn mươi cây số về phía tây nam, nằm ở xã Tân Bình, huyện Phụng Hiệp cũ, có một khu du lịch mang cái tên rất quen thuộc với người miền Tây: Tây Đô.

Tây Đô từ lâu là bí danh của Cần Thơ, nghĩa là kinh đô của miền Tây, trung tâm hành chính và kinh tế của đồng bằng sông Cửu Long. Khi khu du lịch ở Phụng Hiệp đặt tên mình là Tây Đô, có lẽ chủ đầu tư muốn gắn với thương hiệu vùng. Và sau ngày một tháng bảy năm hai nghìn không trăm hai mươi lăm, khi Hậu Giang sáp nhập vào Thành phố Cần Thơ mới theo Nghị quyết sáu mươi, cái tên Tây Đô của khu du lịch bỗng trùng đúng với địa lý hành chính chính thức. Một sự trùng hợp thú vị của lịch sử.

Điểm nhận diện của khu du lịch là mô hình cầu Mỹ Thuận thu nhỏ bắc qua hồ trung tâm, giữa thảm cỏ xanh. Ai từng đi qua cầu Mỹ Thuận thật trên sông Tiền đều hiểu tại sao hình ảnh cây cầu này lại được chọn.

Cầu Mỹ Thuận thật nối Vĩnh Long với Tiền Giang, dài hơn một nghìn năm trăm mét, là cây cầu dây văng đầu tiên ở Việt Nam, hoàn thành tháng năm năm hai nghìn với vốn viện trợ của chính phủ Úc. Trước đó, người miền Tây phải đi phà qua sông Tiền, xếp hàng chờ đôi khi cả tiếng đồng hồ. Ngày cầu Mỹ Thuận thông xe là ngày hội của cả vùng. Theo thông tin từ nhiều nguồn du lịch, khu du lịch Tây Đô mở cửa vào khoảng năm hai nghìn không trăm lẻ một, đúng một năm sau cầu thật khánh thành. Hai sự kiện đó không hẳn tình cờ.

Khu du lịch nằm trên mảnh đất trước đây là Nông trường Cờ Đỏ, một nông trường quốc doanh khai thác tràm và thủy sản thời bao cấp. Khi chuyển đổi sang kinh tế thị trường, đất được giao cho Công ty trách nhiệm hữu hạn Việt Úc đầu tư phát triển du lịch sinh thái.

Vùng Phụng Hiệp là đất miệt vườn truyền thống của Hậu Giang, nổi tiếng với hệ thống kênh rạch chằng chịt do người Pháp đào cuối thế kỷ mười chín đầu thế kỷ hai mươi. Chợ nổi Ngã Bảy là biểu tượng lịch sử của vùng này, nơi bảy con kênh gặp nhau tạo thành chợ nổi bảy ngả một thời tấp nập.

Tại khu du lịch, cả nhà có thể đạp vịt nước dưới gầm mô hình cầu Mỹ Thuận thu nhỏ, chèo xuồng dọc kênh, câu cá, đi qua cầu khỉ kiểu miền Tây. Cầu khỉ là cây cầu tre một thanh với vịn tay, qua được phải giữ thăng bằng như con khỉ chuyền cành. Trước những năm chín mươi, cầu khỉ phổ biến khắp đồng bằng sông Cửu Long ở những kênh nhỏ chưa có tiền xây cầu bê tông. Bây giờ cầu khỉ chỉ còn trong ký ức và trong các khu du lịch muốn giữ lại mảnh nông thôn xưa.

Vườn cây ăn trái theo mùa cũng là điểm thú vị. Chôm chôm, xoài, mận, sầu riêng, măng cụt, nhãn, tùy thời điểm trong năm. Trái cây hái tại vườn lúc đã chín sinh học thường ngọt hơn so với mua ở chợ sau nhiều ngày vận chuyển.

Nếu cả nhà muốn thiên nhiên hoang dã thật sự, sâu sắc hơn, cùng huyện Phụng Hiệp cũ còn có Khu Bảo tồn Thiên nhiên Lung Ngọc Hoàng với hai nghìn tám trăm lẻ năm héc ta rừng tràm, cá sấu nước ngọt bốn mươi tuổi dài ba rưỡi mét, và hệ đa dạng sinh học được bảo vệ ở cấp quốc gia. Hai điểm này có thể kết hợp trong cùng một chuyến đi.

Câu chuyện gần đây