Chuyen.AIPlaylist
Nhật Bản

Cậu bé vàng Kintaro

0:000:00

Trời còn mờ sương trên dãy núi Ashigara. Từng làn hơi trắng cuộn quanh những thân cây cổ thụ, và trong khu rừng còn tối, đã có tiếng chân một cậu bé bước ra khỏi căn nhà nhỏ ven suối, vươn vai hít một hơi thật sâu.

Người Nhật xưa kể rằng, đó là một buổi sáng như bao buổi sáng khác ở vùng núi hẻo lánh này. Chỉ có điều, đến cuối ngày hôm ấy, cả cuộc đời cậu bé sẽ rẽ sang một hướng khác hẳn.

Cậu tên là Kintaro. Cha cậu từng là một võ quan ở kinh thành, nhưng mất sớm khi Kintaro còn ẵm ngửa. Mẹ cậu bế con vào sống trong vùng núi sâu Ashigara, xa hẳn phố phường, chỉ có hai mẹ con nương tựa vào nhau giữa rừng già.

Kintaro lớn lên không giống những đứa trẻ khác. Cậu không có bạn cùng lứa để nô đùa, nhưng rừng núi đã cho cậu những người bạn của riêng mình, một con gấu to lớn, một con hươu hiền lành, một con khỉ nhanh nhẹn và một con thỏ rừng lanh lợi. Cả bốn con vật đều coi cậu như thủ lĩnh, ngoan ngoãn nghe lời, thậm chí còn thay nhau chạy đi chạy lại làm việc vặt giúp cậu, như những người đưa tin trung thành.

Cậu cũng lớn nhanh và khỏe lạ thường. Mới tám tuổi, Kintaro đã có thể đốn cây nhanh chẳng kém gì những người tiều phu lành nghề trong vùng, tay cậu chắc như tay người lớn, sức cậu không đứa trẻ nào bì kịp.

Sáng hôm đó, Kintaro rủ bốn người bạn ra một bãi đất trống giữa rừng để thi vật. Gấu hăng hái nhất, hì hục đào đất, đắp thành một cái sới vật phẳng phiu cho cả nhóm, rồi khoái chí đứng ngắm nghía công trình của mình. Kintaro không tự mình xuống sới, cậu đứng làm trọng tài, tuyên bố sẽ trao phần thưởng cho ai thắng mỗi hiệp. Khỉ và thỏ rừng vào sới trước. Cả nhà nghe thử xem ai thắng hiệp đầu tiên nhé. Hai bên quần nhau một hồi, thỏ thắng, rồi vật lại hiệp nữa, lần này khỉ gỡ hòa. Đến hươu ra vật với thỏ, hươu khuỵu một chân, chịu thua, và thỏ rừng lại thắng thêm một hiệp nữa. Kintaro mở túi cơm nắm mang theo, lấy ra từng chiếc bánh gạo thơm, trao tận tay cho những người bạn thắng cuộc. Cả bọn cười vang, không ai buồn vì thua, chỉ háo hức chờ keo đấu tiếp theo.

Chơi xong hiệp vật, Kintaro dẫn cả nhóm đi sâu vào rừng, đến bên một con suối rộng chảy xiết, không có lấy một cây cầu nào bắc ngang. Gấu, hươu, khỉ và thỏ đứng bên bờ, ngơ ngác nhìn dòng nước, không biết làm sao qua được. Kintaro nhìn quanh, thấy một cây cổ thụ lớn mọc sát bờ suối, liền ôm chặt lấy thân cây, gồng hết sức kéo.

Lần thứ nhất, cây chỉ hơi lay động. Lần thứ hai, rễ cây kêu răng rắc nhưng vẫn bám chặt đất. Đến lần thứ ba, Kintaro dồn hết sức bình sinh, kéo mạnh một cái, cả gốc cây bật tung khỏi mặt đất, đổ rầm xuống, nằm vắt ngang qua dòng suối, thành một cây cầu vững chãi. Bốn người bạn reo lên thích thú, nối đuôi nhau bước qua cầu.

Nhưng có một người đã lặng lẽ chứng kiến tất cả từ sau một bụi cây, một người tiều phu đang trên đường đốn củi. Ông sững sờ nhìn cậu bé một mình kéo đổ cả một thân cây cổ thụ. Đây không phải là một đứa trẻ bình thường, ông tự nhủ, ta phải tìm cho ra cậu bé này là con nhà ai, trước khi ngày hôm nay kết thúc. Ông lặng lẽ theo dấu chân Kintaro, đi mãi cho đến khi trời ngả về chiều, tới được căn nhà nhỏ nơi mẹ cậu đang chờ.

Người tiều phu bước ra chào hai mẹ con. Thật ra tôi không phải tiều phu, ông nói, tôi tên là Sadamitsu, là gia thần dưới trướng lãnh chúa Minamoto no Raiko đầy quyền uy. Suốt ngày hôm nay tôi đã tận mắt thấy cậu bé này đứng ra làm trọng tài một cuộc thi vật giữa bốn con thú rừng, rồi một mình kéo đổ cả một gốc cổ thụ để bắc cầu qua suối. Sức vóc và khí phách như vậy không nên chôn vùi mãi trong rừng sâu. Xin cho tôi đưa cậu về kinh thành, rèn giũa cậu thành một võ sĩ thực thụ.

Mẹ Kintaro nghe xong, lòng vừa mừng vừa xao xuyến. Bà nhìn con trai, đứa con duy nhất mình đã một tay nuôi lớn giữa rừng núi bấy lâu nay, rồi gật đầu ưng thuận. Kintaro nắm lấy tay mẹ, hứa rằng khi nào trở thành một võ sĩ thực thụ, đeo được hai thanh kiếm bên hông, cậu nhất định sẽ dựng cho mẹ một căn nhà đàng hoàng, chăm sóc mẹ đến trọn đời.

Sáng hôm sau, trước khi rời núi, Kintaro chào từ biệt gấu, hươu, khỉ và thỏ rừng, những người bạn đã lớn lên cùng cậu suốt bao năm tháng. Cả bốn con vật kéo nhau ra tận đầu con đường mòn, đứng nhìn theo mãi cho đến khi bóng cậu khuất sau rặng cây.

Kintaro theo Sadamitsu về kinh thành, ngày ngày khổ luyện võ nghệ dưới trướng lãnh chúa Minamoto no Raiko. Nhờ sức mạnh trời cho cùng ý chí bền bỉ, cậu dần trở thành người đứng đầu trong nhóm bốn dũng sĩ giỏi nhất bên cạnh lãnh chúa. Kintaro không quên lời hứa năm xưa bên mẹ, cả nhà ạ, hai thanh kiếm giờ đã nằm chắc chắn bên hông cậu, đúng như lời đã nói. Cậu dựng cho mẹ một căn nhà ấm cúng ngay tại kinh thành, đón mẹ về sống bên mình đến hết những năm tháng cuối đời. Người đời quý mến gọi cậu là một anh hùng thực thụ.

Còn trên rặng núi Ashigara, khu rừng nơi Kintaro lớn lên vẫn đứng đó. Bãi đất nơi gấu, hươu, khỉ và thỏ rừng từng thi vật, và khúc suối có cây cầu cậu tự tay kéo đổ, vẫn còn nguyên hình dáng ngày xưa. Nơi ấy đang chờ một cậu bé khác, hay một gia đình nào đó, một ngày nào ghé ngang qua, để nghe rừng già kể lại câu chuyện về cậu bé mạnh nhất núi rừng năm xưa.

Câu chuyện gần đây