Chuyen.AIPlaylist
Lào Cai

Lùng Phình

0:000:00

Mười cây số về phía tây nam thị trấn Bắc Hà, dọc theo con đường nối Bắc Hà với Si Ma Cai, có một phiên chợ nhỏ họp mỗi Chủ nhật. Đó là chợ Lùng Phình.

Cổng thông tin đối ngoại tỉnh Lào Cai cho biết chợ nằm sát trụ sở xã Lùng Phình, huyện Bắc Hà, tỉnh Lào Cai. Từ sáng sớm, khi sương còn dày trên các sườn đồi cao nguyên Bắc Hà, người dân từ các bản quanh vùng đã lên đường. Người đi bộ. Người cưỡi ngựa. Người gùi rau củ, vải thêu hoặc dắt theo gia súc. Họ là người Mông, Giáy, Tày, Phù Lá, những cộng đồng cùng sinh sống trong không gian cao nguyên này từ nhiều thế hệ.

Chợ Lùng Phình là một trong những phiên chợ vệ tinh của cụm chợ phiên huyện Bắc Hà nổi tiếng. Chợ Bắc Hà trung tâm họp Chủ nhật, chợ Cán Cấu ở Si Ma Cai họp thứ Bảy, và Lùng Phình cũng là điểm hẹn Chủ nhật của phần cao nguyên phía tây nam huyện. Trong khi chợ Bắc Hà trung tâm đã phát triển thành điểm du lịch lớn, Lùng Phình vẫn giữ nhịp của một phiên chợ vùng cao gần gũi hơn với đời sống thường ngày của người dân địa phương.

Chợ có các khu quen thuộc của chợ phiên vùng cao: khu nông sản với rau củ, thảo dược và sản vật mùa vụ từ nương rẫy; khu thổ cẩm với váy áo, khăn và túi do người dân tự dệt và thêu; khu gia súc gia cầm; và khu ẩm thực với phở vùng cao, thắng cố và các món quen của bếp núc người Mông và Giáy. Theo tài liệu địa phương được Cổng thông tin đối ngoại tỉnh Lào Cai dẫn, tên Lùng Phình được giải thích là có nghĩa "Rồng Bằng" trong tiếng Quan Hỏa, đây là cách lý giải dân gian, không phải kết luận ngôn ngữ học chính thức.

Về mặt hành chính, Báo Lào Cai cho biết xã Lùng Phình là một trong sáu đơn vị hành chính cấp xã mới của huyện Bắc Hà, được thành lập sau khi sắp xếp mười chín đơn vị cũ theo Nghị quyết ba mươi bảy của Hội đồng nhân dân tỉnh Lào Cai ban hành tháng tư năm hai nghìn không trăm hai mươi lăm. Lùng Phình không còn là xã nhỏ đứng độc lập mà là đơn vị hành chính hợp nhất, nhưng chợ phiên vẫn tiếp tục như một nhịp sinh hoạt không thay đổi.

Chợ Lùng Phình là không gian sống của người dân, không phải điểm trình diễn văn hóa được dàn dựng cho du khách. Người ta xuống chợ để mua bán những gì tự trồng, tự dệt, tự nuôi, để gặp bạn bè từ bản xa, và để ăn một bát nóng trước khi lên núi về nhà.

Phiên chợ nhỏ hơn Bắc Hà trung tâm, nhưng chính vì vậy mà gần hơn với nhịp sống thực của cao nguyên. Buổi trưa, khi nắng lên cao và sương đã tan hết trên các sườn đồi, người ta bắt đầu thu dọn gánh hàng, dắt ngựa lên đường về bản. Tiếng chuông ngựa loong coong trên con đường đất đỏ, xa dần, xa dần, cho đến khi cao nguyên trở lại yên tĩnh như chưa từng có phiên chợ nào.

Câu chuyện gần đây