Núi Kim Phụng
Nhìn từ trung tâm Huế về phía tây, cả nhà sẽ thấy một đường núi xanh mờ nhô lên sau những mái ngói và tán cây. Đó là Núi Kim Phụng, hay còn gọi là Thương Sơn, đỉnh cao nhất trong lòng Thành phố Huế, vươn tới bốn trăm hai mươi bảy mét so với mực nước biển.
Con số đó đủ để từ trên đỉnh nhìn xuống, cả nhà thấy sông Hương uốn mình qua đồng bằng như một dải lụa trắng bạc. Những mái chùa, những vòm cây, những ô ruộng xanh vàng xa xa, tất cả trải ra dưới chân một cách bình yên và rộng lớn. Ít nơi nào ở Huế cho cảm giác đứng cao mà nhìn thấy cả một vùng đất lịch sử hiện ra như thế.
Núi Kim Phụng không chỉ là đỉnh cao nhất. Nó còn là một ngọn núi được khắc vào Cửu Đỉnh trong hoàng cung Huế. Khi hình ảnh của ngọn núi này được chạm vào đồng, nó trở thành một phần của bức tranh sơn hà mà triều Nguyễn muốn ghi lại cho muôn đời.
Và ngọn núi ấy còn mang thêm một lớp ký ức nữa. Nơi đây là nơi an táng hoàng hậu của vua Quang Trung. Trên một sườn núi yên tĩnh ở Hương Trà, trong không khí mát dịu của rừng cây, vẫn còn đó một dấu tích của lịch sử.
Đứng trên đỉnh Núi Kim Phụng, cả nhà có thể nghe gió thổi qua tán lá. Phía dưới là dòng sông Hương đã chứng kiến bao nhiêu triều đại. Phía sau lưng là những cánh rừng thuộc vùng Hương Trà. Và dưới chân là lớp đất đã giữ ký ức của hai triều đại khác nhau, một ngọn núi đã được khắc vào đồng, và một con đường lên cao để nhìn xuống cả vùng đất cố đô trải dài trong nắng chiều.
Cả nhà lên đến đây, đứng lặng một chút rồi hiểu vì sao Huế giữ núi này trong lòng.