Núi Túy Vân
Ở Huế, trước khi nước ra đến biển, nó chảy qua một vùng đầm phá rộng lớn. Và giữa mênh mang nước ấy, có một ngọn núi nhỏ nhô lên, soi bóng xuống mặt phá. Đó là Núi Túy Vân, thuộc vùng Phú Lộc, bên bờ phá Tam Giang.
Nhìn từ xa, ngọn núi giống như một hòn đảo nổi lên giữa mặt nước. Trời, nước và đá quyện vào nhau theo cách chỉ vùng đầm phá Huế mới có. Buổi sớm sương còn giăng nhẹ, mặt phá phẳng lặng như gương. Chiều xuống, ánh mặt trời kéo dài những cái bóng trên mái chùa và ngọn tháp cổ.
Trên núi có chùa Thánh Duyên, một trong những ngôi chùa có địa vị đặc biệt nhất xứ Huế. Chùa được phong là quốc tự, tức là chùa của triều đình. Vua Minh Mạng và vua Thiệu Trị đều đã đặt chân đến đây, đổi tên cho chùa, rồi cho dựng bia đá ca ngợi vẻ đẹp của thắng cảnh. Hình dung hai vị vua rời khỏi cung cấm, vượt qua vùng đầm phá, lên những bậc đá này để ngắm cảnh và cho người khắc chữ vào đá, cả nhà sẽ hiểu vì sao nơi này không phải một ngọn núi bình thường.
Những bậc đá lên chùa không dài, nhưng mỗi bước đều có cảm giác đang bước vào một không gian khác. Hai bên là cây cổ thụ và đá rêu phong. Tiếng gió từ phá thổi lên mát lành. Bên trong khuôn viên chùa, mái ngói cong, cột gỗ sậm màu thời gian và mùi hương trầm dịu nhẹ.
Và trên đỉnh, có tháp cổ. Từ đây, cả nhà nhìn thấy toàn bộ vùng phá trải rộng bên dưới. Mặt nước mênh mông. Những chiếc thuyền nhỏ của ngư dân như những chấm đen di chuyển chậm chạp. Xa hơn là dải cát trắng ngăn phá với biển. Đây là một trong những góc nhìn hiếm ở Huế: nhìn từ trên cao xuống cả một vùng đất và nước, hiểu ra rằng Huế không chỉ là kinh thành, mà còn là đầm, phá, núi và biển hòa làm một.
Núi Túy Vân không phải điểm đến ồn ào. Nhưng nó giữ trong mình một lớp ký ức hoàng triều và một khung cảnh mà các vị vua đã thấy đủ đẹp để ghi lại bằng đá. Khi cả nhà đứng trên tháp cổ, nhìn ra vùng nước mênh mông dưới kia, cảm giác ấy vẫn còn nguyên vẹn.