Sun World Fansipan Legend
Cabin cáp treo nhẹ nhàng rời ga. Phía dưới là biển mây xếp lớp trên rừng Hoàng Liên. Thung lũng Mường Hoa thu nhỏ dần. Tiếng gió áp đều vào cửa kính. Cả nhà đang trong tuyến cáp treo của Khu du lịch Sun World Fansipan Legend, dưới chân đỉnh Phan Xi Păng, thị xã Sa Pa, tỉnh Lào Cai.
Cần phân biệt ngay. Sun World Fansipan Legend không phải bản thân đỉnh Phan Xi Păng. Đỉnh cao ba nghìn một trăm bốn mươi ba mét trong Vườn quốc gia Hoàng Liên là một thực thể tự nhiên hàng triệu năm tuổi. Khu du lịch là quần thể hạ tầng hiện đại do Tập đoàn Sun Group đầu tư và vận hành, đặt dưới chân và lên gần đỉnh. Hai khái niệm tách biệt, kết nối qua tuyến cáp treo.
Theo Báo Lào Cai và Báo Nhân Dân, tuyến cáp treo Fansipan khánh thành ngày mồng hai tháng Hai năm hai nghìn không trăm mười sáu, sau hơn tám trăm ngày thi công. Trước đó, lên Phan Xi Păng là một chuyến trekking hai ngày qua rừng nguyên sinh, dành cho người có sức khỏe.
Báo Lào Cai cho biết khi mới khánh thành, cáp treo được Kỷ lục Guinness ghi nhận hai tiêu chí thế giới của cáp treo ba dây: dài nhất với sáu nghìn hai trăm chín mươi hai phẩy năm mét, và độ chênh giữa ga đi và ga đến lớn nhất với một nghìn bốn trăm mười mét. Đây là tiêu chí của loại cáp treo ba dây, và các kỷ lục có thể đã thay đổi theo thời gian.
Đến năm hai nghìn không trăm mười tám, theo Báo Nhân Dân, tàu hỏa leo núi Mường Hoa khai trương ngày ba mươi mốt tháng Ba. Tàu dài khoảng hai cây số, nối trung tâm Sa Pa với ga cáp treo, đi xuyên thung lũng Mường Hoa. Với cả nhà có người cao tuổi hoặc trẻ nhỏ, đoạn tàu này giúp giảm thời gian di chuyển đến chân cáp treo.
Trên đỉnh gần cột mốc Phan Xi Păng, Báo Lào Cai mô tả quần thể tâm linh xây sau khi cáp treo khánh thành, gồm Kim Sơn Bảo Thắng Tự, tượng Phật A Di Đà bằng đồng và một số công trình kiến trúc tâm linh khác. Đây là công trình hiện đại, không phải di tích cổ truyền, nhưng đứng ở độ cao hơn ba nghìn mét giữa mây và rừng Hoàng Liên, không gian ấy mang cảm giác tĩnh lặng khó gặp ở bất kỳ nơi nào thấp hơn.
Báo Nhân Dân cho biết giai đoạn hai nghìn không trăm mười sáu đến hai nghìn không trăm mười chín, lượng khách đến Lào Cai tăng một trăm bốn mươi bốn phần trăm. Khu du lịch là một phần trong câu chuyện đó, đi cùng ruộng bậc thang, bản làng và cảnh quan Hoàng Liên.
Mười lăm phút trong cabin thay cho hai ngày trekking qua rừng nguyên sinh. Nhưng khi cửa cabin mở ra, núi vẫn là núi: vẫn cao, vẫn lạnh, vẫn có mây riêng trôi ngang tầm mắt. Bên dưới là cả vùng Tây Bắc trải ra trong màu xanh không cùng. Cảm giác đứng ở mái nhà Đông Dương, nhìn xuống thế giới, là thứ không lời nào tả hết.