Chuyen.AIPlaylist
Việt Nam

Thiền Sư Thích Nhất Hạnh

0:000:00

Giữa một vùng đồi miền tây nam nước Pháp, có một nơi gọi là Làng Mai. Một buổi sáng, cả nhà sẽ thấy nhiều gia đình người Việt ngồi trên bãi cỏ, im lặng. Không ai nói gì. Rồi một tiếng chuông ngân lên. Ai nấy dừng lại, buông mọi suy nghĩ, và chỉ thở. Một vị thầy mặc áo nâu bước chậm rãi giữa họ, từng bước thật nhẹ, như sợ làm đau mặt đất. Vị thầy đó là Thiền sư Thích Nhất Hạnh, người thế giới thường gọi giản dị là Thầy.

Câu chuyện của Thầy bắt đầu từ rất xa nơi này, ở Huế.

Thầy sinh năm một nghìn chín trăm hai mươi sáu, tên đời là Nguyễn Xuân Bảo. Theo tiểu sử chính thức của Làng Mai, hồi còn là một cậu bé, Nguyễn Xuân Bảo tình cờ nhìn thấy hình một vị sư ngồi thiền thật yên bình trong rừng. Hình ảnh đó làm cậu lặng người. Cậu nghĩ trong lòng: mình muốn được an nhiên như vậy. Và thế là một quyết định lớn lao đã nảy mầm trong một cậu bé.

Năm một nghìn chín trăm bốn mươi hai, ở tuổi mười sáu, cậu bước vào Tổ đình Từ Hiếu giữa rừng thông xứ Huế và xuất gia. Người dìu dắt cậu là Thiền sư Thanh Quý Chân Thật. Ở đó, chú tiểu trẻ học thiền, học kinh sách, học cách quét lá, gánh nước và rửa bát trong chánh niệm. Bài học đầu tiên rất đơn giản: làm việc gì, hãy có mặt trọn vẹn với việc đó.

Lớn lên, Thầy trở thành một nhà sư có tầm nhìn rộng. Thầy muốn đưa đạo Phật ra khỏi khuôn viên chùa, để giúp được con người đang khổ đau ngoài đời. Thầy gọi đó là Phật giáo dấn thân. Với Thầy, thiền không phải để trốn khỏi cuộc sống, mà để có mặt sâu sắc hơn với cuộc sống, để chữa lành.

Rồi Thầy đi xa, mang lời dạy về chánh niệm đến với thế giới. Nhiều năm xa quê hương, Thầy không ngừng dạy người ta một điều tưởng như nhỏ bé mà vô cùng lớn: cách thở, cách đi, cách trở về với giây phút hiện tại.

Năm một nghìn chín trăm sáu mươi bảy, một người ở tận nước Mỹ đã nghe về Thầy. Đó là mục sư Martin Luther King, và ông đề cử Thầy cho Giải Nobel Hòa bình. Trong thư, ông gọi Thầy là một tông đồ của hòa bình và bất bạo động. Hai con người ở hai phương trời, cùng mơ một giấc mơ về hòa bình.

Năm một nghìn chín trăm tám mươi hai, Thầy lập nên Làng Mai trên đất Pháp. Từ một vùng đồi yên tĩnh, Làng Mai dần trở thành nơi người từ khắp nơi tìm về để học thiền hành, học cách sống chậm lại. Thầy viết hơn một trăm cuốn sách về thiền chánh niệm và hòa bình. Sách của Thầy theo chân người đọc vào tận túi áo, đến tận đầu giường, ở nhiều mái nhà khắp thế giới. Ở đâu có người mở sách ra, ở đó có một hơi thở chậm lại.

Tất cả những lời dạy ấy, Thầy có thể gói lại trong một hơi thở. Thầy dạy mọi người mỉm cười và thầm nói: thở vào, tôi biết tôi đang còn sống. Chỉ vậy thôi. Một hơi thở, một nụ cười, và ta nhận ra mình đang thật sự có mặt, ở đây, trong giây phút này. Đó là món quà giản dị mà Thầy trao cho cả thế giới.

Rồi đến năm hai nghìn không trăm mười tám, Thầy trở về Tổ đình Từ Hiếu, về đúng ngôi chùa giữa rừng thông nơi cậu bé Nguyễn Xuân Bảo năm xưa đã bước vào tu học. Cả một cuộc đời đi khắp thế giới, cuối cùng khép lại thành một vòng tròn trọn vẹn, ngay nơi nó bắt đầu.

Ngày hai mươi hai tháng một năm hai nghìn hai mươi hai, Thầy viên tịch an nhiên tại Tổ đình Từ Hiếu, hưởng thọ chín mươi lăm tuổi. Thầy ra đi nhẹ nhàng như cách Thầy đã sống, như một hơi thở thở ra thật chậm.

Cả nhà ơi, ở Làng Mai bên Pháp, tiếng chuông chánh niệm vẫn ngân lên mỗi ngày. Và đâu đó trên đất Việt, một em nhỏ nghe tiếng chuông, chợt dừng lại, hít một hơi thật sâu, và trong khoảnh khắc ấy, em đang thật sự có mặt với cuộc đời. Đó chính là điều Thầy muốn để lại cho tất cả chúng ta.

Câu chuyện gần đây