Vịnh Vân Phong
Nếu Nha Trang là thành phố biển sôi động, thì Vân Phong là điều ngược lại. Cách Nha Trang khoảng tám mươi ki-lô-mét về phía bắc, vịnh Vân Phong thuộc huyện Vạn Ninh và thị xã Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hòa. Đây không phải một điểm tham quan đơn lẻ với cổng vào và vé mua. Đây là một vùng vịnh biển rộng lớn với bờ cát, đồi cát, đảo nhỏ, làng chài, rạn san hô và con đường cát nổi tiếng giữa biển.
Cục Du lịch Quốc gia Việt Nam mô tả Vân Phong có khí hậu ôn hòa, bãi biển cát mịn, núi đồi bao quanh, rừng nhiệt đới, rạn san hô và dấu tích rừng ngập mặn. Đặc biệt có một đồi cát dài khoảng mười tám ki-lô-mét nằm giữa đất liền và hai đảo, tạo nên cảnh quan rất khác so với bãi biển đô thị Nha Trang.
Khu kinh tế Vân Phong được Thủ tướng Chính phủ thành lập từ năm hai nghìn lẻ sáu theo Quyết định số chín mươi hai. Quy mô khoảng một trăm năm mươi nghìn héc-ta, trong đó tám mươi nghìn héc-ta là mặt nước. Ban Quản lý Khu kinh tế Vân Phong cũng nhấn mạnh độ sâu trung bình của vịnh từ hai mươi đến hai mươi bảy mét, với vị trí gần tuyến hàng hải quốc tế. Vì vậy Vân Phong không chỉ là tài nguyên du lịch, mà còn là không gian kinh tế biển chiến lược của miền Trung.
Nhưng cả nhà đến đây không phải để đọc số liệu quy hoạch. Cả nhà đến để thấy và cảm nhận.
Điểm thường được nhắc nhất là Điệp Sơn, cụm đảo trong lòng vịnh Vân Phong. Báo Khánh Hòa ghi con đường cát giữa biển dài khoảng bảy trăm mét nối Hòn Ó và Hòn Quạ. Cả nhà có thể đi bộ trên con đường đó khi thủy triều xuống đủ thấp. Đây là trải nghiệm rất lạ: đứng giữa biển, hai bên là nước, dưới chân là cát mịn, xung quanh không có gì ngoài gió và sóng nhẹ. Từ cảng Vạn Giã đi cano ra đảo khoảng mười lăm phút theo Báo Khánh Hòa.
Tuy nhiên, con đường cát này không phải lúc nào cũng có. Nó chỉ hiện ra khi thủy triều xuống đúng mức, rồi lặng lẽ biến mất dưới mặt nước khi triều lên. Chính sự mong manh đó mới làm cho khoảnh khắc đặt chân lên dải cát giữa biển trở nên khó quên đến vậy.
Điểm khác mà Báo Khánh Hòa cùng nhắc đến là Sơn Đừng, làng biển thuộc xã Vạn Thạnh. Nơi này gắn với một hiện tượng khá lạ: nguồn nước ngọt ngay sát mép biển. Người dân ngày xưa đào hố cát sát bờ để lấy nước ngọt. Đây là điều thú vị mà Sơn Đừng có và đến nay chưa ai giải thích hoàn toàn thỏa đáng.
Sơn Đừng không phải làng du lịch được dàn dựng. Đây là làng biển thật sự, với nghề biển, bè nuôi hải sản, tàu cá và ghe thuyền là sinh kế thật của người dân bao đời.
Vân Phong cũng có rạn san hô và hệ sinh thái biển đa dạng. Cục Du lịch Quốc gia Việt Nam nhấn mạnh đây là một trong những vùng biển còn giữ được nhiều nét nguyên sơ nhất dọc dải duyên hải miền Trung.
Vân Phong đẹp vì nó chưa bị khai thác quá mức. Bờ cát còn dài, đồi cát còn cao, rạn san hô còn màu sắc, và làng chài còn thật. Đứng ở đây, nghe sóng vỗ nhẹ, nhìn ra những hòn đảo nhỏ lúp xúp xa xa trong nắng chiều, cả nhà sẽ hiểu vì sao người ta hay gọi Vân Phong là nàng công chúa còn đang ngủ quên của biển Khánh Hòa.