Chuyen.AIPlaylist
Bắc Âu

Vòng cổ Brísingamen của nữ thần Freyja

0:000:00

Một chiếc vòng cổ bằng vàng ròng, chế tác tinh xảo đến mức ánh sáng dường như đọng lại trên từng mắt xích nhỏ. Nó lấp lánh như thể có ai đã gom cả một buổi hoàng hôn rồi dát mỏng ra thành một sợi dây quàng quanh cổ. Chiếc vòng cổ ấy có tên Brisingamen, báu vật đẹp nhất từng có ở Asgard. Nhưng đây cũng là báu vật mang theo một câu chuyện buồn nhất.

Chủ nhân của chiếc vòng cổ ấy là nữ thần Freyja, người đẹp nhất trong các nữ thần. Nàng sống trong một cung điện sáng rực cùng chồng, thần Odur, và cô con gái nhỏ tên Hnossa. Ngày ngày, Freyja chăm lo tổ ấm của mình, chờ Odur trở về rồi gọi tên chàng vang khắp các gian phòng, tiếng gọi ấm áp như chưa từng biết đến buồn phiền.

Rồi một ngày, thần Loki mang về Asgard những báu vật lạ lùng chưa ai từng thấy. Mái tóc vàng óng như tơ của nữ thần Sif, và con lợn rừng của thần Frey, tấm lông trên mình nó tự phát sáng mỗi khi bay ngang bầu trời đêm. Cả nhà cứ hình dung xem, cả một góc sân Asgard bỗng sáng rực lên như có ánh hoàng hôn đọng lại. Freyja đứng nhìn những thứ ấy thật lâu, lòng dấy lên một nỗi ước ao lạ lùng chưa từng có trước đó. Đêm nào nàng cũng mơ về một báu vật sáng ngời của riêng mình, và ban ngày, ý nghĩ ấy vẫn không chịu buông tha nàng.

Freyja không nói với Odur một lời nào về những gì đang cồn cào trong lòng mình. Nàng tự nhủ, sẽ chẳng ai kể cho chàng nghe đâu, và nếu nàng đi tìm cho mình một thứ đẹp đẽ, thì có gì khác biệt. Nghĩ vậy, nàng lặng lẽ rời khỏi cung điện một mình, không một lời từ biệt, tìm đến một ngọn núi xa, nơi Ba Người Khổng Lồ Nữ sinh sống.

Ba Người Khổng Lồ Nữ ấy không giống bất kỳ ai ở Asgard. Họ ngồi giữa những phiến đá xám, quanh mình là những thứ báu vật kỳ lạ mà không vị thần nào từng nhìn thấy. Một người trong số họ, tên là Gulveig, lên tiếng hỏi Freyja, người vợ của Odur, muốn tìm gì ở chốn này. Freyja đứng lặng, không nói được gì nhiều hơn ngoài ước muốn có được một thứ đẹp đẽ cho riêng mình.

Người thứ ba trong Ba Người Khổng Lồ Nữ không nói một lời nào cả. Bà chỉ lặng lẽ giơ lên, giữa hai bàn tay, một chiếc vòng cổ bằng vàng, chế tác tinh xảo hơn bất cứ thứ gì Freyja từng thấy trong đời. Freyja đưa tay đón lấy chiếc vòng, đôi tay nàng khẽ run lên vì nó đẹp đến mức nàng tin đó là vật đẹp nhất mà bàn tay nào đó từng làm ra. Nàng tự tay quàng chiếc vòng quanh cổ mình.

Freyja rời ngọn núi, vội vã trở về Asgard, lòng rộn ràng như một đứa trẻ vừa được tặng món quà mong đợi đã lâu. Nàng bước thật nhanh về phía cung điện của mình, vừa đi vừa mường tượng cảnh Odur sẽ ngạc nhiên thế nào khi thấy chiếc vòng cổ lấp lánh trên cổ nàng.

Nhưng khi Freyja bước vào cung điện và cất tiếng gọi như mọi ngày, không ai đáp lại. Nàng gọi lần nữa, rồi lần nữa, đi hết gian phòng này sang gian phòng khác. Odur không còn ở đó. Cả nhà nghe thấy không, cung điện sáng rực ngày nào giờ trống trải đến lạ, chỉ còn tiếng gọi của chính nàng vọng lại từ những bức tường vàng.

Freyja chạy đi tìm nữ thần Frigga, hỏi chồng mình đang ở đâu. Frigga nhìn nàng, ánh mắt vừa thương xót vừa nặng nề, rồi từ tốn nói rằng Odur sẽ không trở lại đây nữa. Chàng đã ra đi, Frigga bảo, từ chính lúc Freyja, vì một báu vật lấp lánh, đã làm một điều khiến trái tim chàng đau đớn. Freyja đưa tay chạm lên chiếc vòng cổ vẫn còn ấm trên da mình, và lần đầu tiên kể từ khi nhận lấy nó, nàng thấy nó không còn nhẹ nhàng như trước nữa.

Từ hôm đó, Freyja lên đường đi tìm Odur. Nàng băng qua những cánh rừng chưa từng có dấu chân thần linh, những ngọn núi phủ tuyết quanh năm, những vùng biển mà sóng vỗ không bao giờ ngơi nghỉ. Hết mùa này sang mùa khác, hết năm này qua năm khác, Freyja vẫn đi, vẫn gọi tên chồng vang khắp mặt đất. Giọng gọi từng ấm áp vang khắp cung điện ngày nào, giờ mỗi năm một khản đi trong gió, mà không nơi nào đáp lại nàng.

Một lần, giữa cuộc tìm kiếm dằng dặc ấy, Freyja hỏi thần canh gác Heimdall, người có thể nghe thấy mọi âm thanh trên đời, rằng liệu chàng có biết Odur đang ở đâu không. Heimdall chỉ đáp lại bằng một câu nói lạ lùng. Odur, chàng bảo, ở khắp những nơi người tìm kiếm còn chưa đặt chân tới, và ở khắp những nơi người tìm kiếm đã rời xa. Bởi vậy, hễ còn đi tìm, người ta sẽ chẳng bao giờ tìm thấy chàng. Freyja nghe xong, đứng lặng giữa đồng không, không hiểu hết được ý nghĩa câu nói ấy, chỉ biết rằng nó nghe buồn như chính nỗi lòng nàng.

Freyja trở về Asgard, mệt mỏi và trống rỗng sau bao năm tháng kiếm tìm vô vọng. Frigga đón nàng, không nói thêm về Odur nữa, mà nhẹ nhàng đưa tay chỉ về phía Hnossa. Cô bé năm nào giờ đã lớn lên thành một thiếu nữ xinh đẹp, dịu dàng đến mức khiến Freyja phải sững lại. Nhìn con gái mình, Freyja thấy lòng dịu lại một chút, dù nỗi trống vắng vì Odur vẫn còn nguyên đó.

Freyja vẫn đeo Brisingamen quanh cổ, như từ ngày đầu tiên nhận lấy nó trên ngọn núi xa. Nhưng giờ đây, nàng không còn đeo nó vì vẻ lộng lẫy nữa, mà như một dấu ấn nhắc nàng nhớ về điều mình đã gây ra. Người ta kể rằng, thỉnh thoảng Freyja vẫn khóc, và những giọt nước mắt của nàng, khi rơi xuống mặt đất, hóa thành những giọt vàng nhỏ li ti. Cũng vì vậy mà các nhà thơ biết chuyện đời nàng vẫn gọi nàng bằng một cái tên khác, Người Đẹp Trong Nước Mắt. Cái tên ấy đi liền với chiếc vòng cổ đẹp nhất Asgard, chiếc vòng cổ mà mỗi lần lấp lánh dưới ánh sáng, lại kể lại đúng câu chuyện của chính nó.

Câu chuyện gần đây